Trèo Cửa Sổ Gây Án: Ông Xã Ra Tay Nhẹ Nhàng

Chương 108: Chương 108: Dùng rất tốt




“Hôm nay anh không phải không muốn sao?” Thuỷ Miểu Miểu đẩy ngực anh sốt ruột nói.

Thẩm Mặc Thần dừng lại, tròng mắt khóa cô, cằm căng thẳng, hỏi ngược lại: “Cô cơm ăn rồi, sau này không ăn sao?”

“ Thẩm tổng, phóng túng... Muốn, đối với thân thể không tốt.” Thuỷ Miểu Miểu phòng bị nói.

“Nín đối với thân thể cũng không tốt đi.” Thẩm Mặc Thần có lý chẳng sợ trả lời.

Thuỷ Miểu Miểu: “...”

Cô tất nhiên không lời chống đỡ.

Chẳng lẽ bởi vì cô lần đầu tiên quá dễ nói chuyện, đưa đến, bây giờ sức cũng không cứng nổi.

Cô thật muốn nhặt mặt mũi rơi dưới đất lúc ấy nhặt lên, bây giờ cũng có thể tiếp tục giả bộ.

“Thân thể tôi không chịu nổi.” Thuỷ Miểu Miểu đỏ mặt, chột dạ nói, cúi đầu, mím chặt môi.

Ánh mắt Thẩm Mặc Thần thâm thúy nhìn cô ngượng ngùng, giảo hoạt có mấy phần khôn khéo khả ái.

Trong nháy mắt cơn giận của anh đều biến mất, giương cao khóe miệng, không có cưỡng cầu nữa, nói: “Nhìn dáng vẻ cô bình thường, hẳn tăng cường rèn luyện.”

“Tôi là bên ngoài mạnh trong yếu, nhìn không còn dùng được đâu.” Thuỷ Miểu Miểu theo anh nói về.

“Tôi còn không có làm sao đâu, làm sao chỉ làm? Còn nữa, tôi cảm thấy dùng tốt vô cùng.” Thẩm Mặc Thần ý vị sâu xa nói.

Mặt Thuỷ Miểu Miểu càng đỏ hơn.

Cô cảm thấy, không phải mặt mũi cô mất, mà là, người trước mắt này, đơn giản là mặt dày vô sỉ.

“Thẩm tổng, tôi có thể đi chưa? Một hồi phải đi làm.” Thuỷ Miểu Miểu thận trọng nói.

Thẩm Mặc Thần cong cánh tay lên, nhìn hướng đồng hồ đeo tay phía trên, bá đạo nói: “Còn sớm, tôi còn chưa có ăn cơm đâu. Cùng tôi ăn.”

Ách...

“Thẩm tổng, bà ngoại anh làm ăn thật ngon, tôi buổi tối ăn rất nhiều.” Thuỷ Miểu Miểu cười hì hì, cong lên con ngươi che giảo hoạt cùng linh động, uyển chuyển cự tuyệt.

“Cô ý là, muốn trước cùng tôi làm vận động, tiêu hóa một chút?” Thẩm Mặc Thần hỏi ngược lại.

Tôi giết.

“Không phải? Tôi ý là, coi như là chống đỡ chết, có thể cùng Thẩm tổng ăn cơm, vinh dự như vậy, tôi nhất định phải kiên trì, cúc cung tận tụy, tử nhi hậu dĩ (liều chết không sợ hy sinh).” Thuỷ Miểu Miểu cười khổ nói.

Tâm tình Thẩm Mặc Thần không tệ, nhéo lỗ mũi Thuỷ Miểu Miểu, nói: “Tài ăn nói thật tốt, nhất định thỏa mãn cô.”

Thẩm Mặc Thần vui thích từ trên xe bước xuống, xoay người đi chỗ ngồi tài xế, lái xe.

Thuỷ Miểu Miểu dùng trán đụng cái ghế, rũ thấp tròng mắt.

Làm đi, làm đến tốt nghiệp.

Đến khi cô bắt được bằng tốt nghiệp, cô nhất định mặc vào từng cái từng cái quần áo anh cởi xuống, hơn nữa, chính nghĩa nghiêm từ nói cho Thẩm Mặc Thần, “Tư Tư nhà anh là cái quái gì, anh muốn chết đi, dám dùng bà cô anh, tôi đi nhà anh.”

“Buổi trưa nhìn nhà cô có hài lòng không? Nếu như không được, tôi đổi.” Thẩm Mặc Thần trầm giọng nói.

Thuỷ Miểu Miểu nâng đầu lên, tóc rối bời ở bên.

Mang Viêm Viêm qua, không phải dê vào miệng cọp sao?

Thuỷ Miểu Miểu quay qua đầu, cười hì hì nhìn Thẩm Mặc Thần, thuận miệng nói: “ Thẩm tổng, có thể tổn thất sao? Thiếu tiền mới là căn bản nhất.”

Thẩm Mặc Thần giương khóe miệng, nói: “Tôi sẽ cho cô thẻ chi nhánh.”

Thuỷ Miểu Miểu nhíu mày.

Cô làm sao có loại cảm giác bị che đậy.

Thống hận, khinh bỉ.

“Quân tử yêu tài lấy chi lấy đạo (tục ngữ của TQ), hay là, anh giữ lại, mua thêm mấy phòng đi.” Thuỷ Miểu Miểu nói, rụt đầu về.

“Cô là quân tử sao?” Thẩm Mặc Thần hỏi ngược lại, nâng khóe miệng, cười trêu nói: “Cũng không biết ai tự xưng là là nữ tiểu nhân, Ừ?”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.