Trêu Chọc Vào Lòng Anh

Chương 45: Chương 45




Editor: Kẹo Mạch Nha

Tống Nhiễm đồng ý với Lục Mộ Trầm là ở lại nhà anh một đêm, sau khi cô giáo tuyên bố nghỉ, liền thu dọn sách vở, cùng với Lục Mộ Trầm về nhà.

Buổi tối, mẹ Lục cố ý nấu một nồi canh cá trích.

Nước canh có màu trắng sền sệt gióng như sữa bò, bên trên rắc ít rau thơm xanh non, màu sắc mê người, mùi hương tỏa ra càng làm Tống Nhiễm thèm.

Cô liếm liếm miệng, không nhịn được khích lệ: “Bác, canh cá trích này thơm quá nha.”

Mẹ Lục thích được người khác khen tay nghề tốt, phá lệ hưởng thụ, cười nói: “Cảm thấy thơm thì ăn nhiều một chút, mỗi ngày cháu đều dụng tâm học bài, đúng lúc uống nhiều canh cá một chút để bồi bổ trí nhớ.”

Nói xong, liền cầm bát của Tống Nhiễm lên, tri kỷ giúp cô múc một bát canh cá.

Tống Nhiễm vội duỗi tay nhận lấy, không ngừng nói cảm ơn.

Mẹ Lục nở nụ cười: “Cháu đấy con bé này, đến bây giờ còn khách khí với bắc như vậy.” Nói xong, lại bất đắc dĩ mà lắc lắc đầu: “Mau uống đi, cẩn thận nóng đấy.”

Tống Nhiễm gật gật đầu, cúi đầu ăn canh.

Nghĩ đến mấy ngày nay mình ở Lục gia, bác Lục chiếu cố mình, trong lòng Tống Nhiễm thập phần cảm kích, không khỏi ngẩng đầu lên, nhìn mẹ Lục, phá lệ tôn kính mà cảm kích mà nói: “Bác, mấy ngày nay ở đây, làm cho bác thêm không ít phiền toái, thật sự cảm ơn bác.”

Mẹ Lục không thích Tống Nhiễm như vậy, nói: “Nói cái gì đấy, thật là.”

Lại nói: “Ngày mai cháu thật sự phải đi sao? Nếu không ở lại vài ngày.”

Mẹ Lục thập phần không bỏ được Tống Nhiễm, ngược hi vọng cô có thể luôn ở lại đây.

Tống Nhiễm mỉm cười, nói: “Thật ạ, bác, ngày mai bố cháu về rồi.”

Tống Nhiễm vội vàng về nhà chăm sóc bố, mẹ Lục lại muốn Tống Nhiễm ở lại nhưng cô không ở lại được, thở dài, nói: “Sau khi về nhà, ngàn vạn phải tự chăm sóc tốt cho chính mình, cháu xem cháu thật sự quá gầy, nhớ rõ sau này mỗi bữa phải ăn nhiều, phải tranh thủ béo lên một chút.”

Tống Nhiễm không ngừng gật đầu: “Cháu cảm ơn bác, cháu sẽ chăm sóc cho mình thật tốt.”

Mẹ Lục thật sự đối tốt với cô, nhưng bà đối với cô càng tốt, thì cô càng chột dạ bất an.

Việc làm thêm ở quán bar, cô vẫn luôn nói dối không dám nói, sợ mẹ Lục biết rồi, sẽ cho rằng cô là cái loại con gái hư hỏng không đứng đắn không thích cô nữa.

Nghĩ đến khả năng mẹ Lục sẽ không thích mình, trong lòng có cảm giác khó có thể tiếp thu, lập tức lo lắng đến nỗi tâm trạng ăn cơm cũng không có.

Cơm nước xong, Tống Nhiễm muốn giúp dọn bát đũa, bị mẹ Lục giữ lại,: “Cháu đừng vội, cùng A Mộ lên tầng chơi đi, khó có lúc được nghỉ, nghỉ ngơi cho tốt.”

Mẹ Lục thật sự coi Tống Nhiễm như con gái ruột, việc gì cũng không cho cô làm.

Mỗi lần thấy cô, liền không nhịn được nhớ việc cô còn bé mà phải nuôi gia đình, phá lệ chua xót, hận không thể đối với cô tốt một chút, lại tốt hơn một chút.

Lại ngẩng đầu nhìn về phía Lục Mộ Trầm: “Con dẫn Nhiễm Nhiễm đi lên tầng chơi đi, để mẹ rửa chút hoa quả chút nữa mang lên cho.”

Lục Mộ Trầm gật đầu, từ ghế trên đứng lên, cầm tay Tống Nhiễm: “Đi thôi.”

Nói xong, liền dẫn Tống Nhiễm lên tầng.

Chuẩn bị đi vào trong phòng anh, Tống Nhiễm giữ anh lại, nhỏ giọng nói: “Vào phòng em đi, đúng lúc em muốn dọn đồ.”

Lại luyến tiếc, Tống Nhiễm cũng phải đi.

Tống Nhiễm ngồi dưới đất sửa sang lại hành lý của mình, trước mặt là cái vali nhỏ màu trắng đang mở.

Ở Lục gia mấy ngày nay, mẹ Lục mua cho cô chút quần áo và giày mới, sợ cặp cô không chứa đủ, còn cố ý mua cho cô cái vali nhỏ.

Sợ Tống Nhiễm không chịu nhận, quần áo đều là mẹ Lục lừa cô mua về, đều rất đẹp, Tống Nhiễm gầy, XS đều có thể mặc.

Tống Nhiễm lấy quần áo từ trong ngăn tủ ra, từ bộ từng bộ bỏ vào vali.

Lúc đến thì mang có vài bộ quần áo, đến về nhà thì đầy một cái vali. Nhìn quần áo, giày mới tinh đầy một cái vali, Tống Nhiễm ngẩng đầu, nhìn Lục Mộ Trầm, phá lệ cảm khái: “Lục Mộ Trầm, mẹ anh đối với em tốt như vậy, sau này em làm sao báo đáp bác ấy đây?”

Lục Mộ Trầm liền ngồi đối diện với Tống Nhiễm, lưng dựa lên cuối giường, chân trái duỗi thẳng trên mặt đất, đùi phải hơi co lại, dáng ngồi rất tùy ý.

Nghe thấy lời này của Tống Nhiễm, mí mắt khẽ nâng lên, nói: “Em muốn báo đáp mẹ mẹ anh à? Không phải rất đơn giản sao.”

Tống Nhiễm vừa nghe, bỗng dưng mắt sáng lên, vội vàng dịch đến bên cạnh anh, kéo cánh tay anh, vẻ mặt thật tình xin thỉnh giáo: “Biện pháp gì? Nói nhanh lên.”

Lục Mộ Trầm rũ mi, nhìn đôi mắt Tống Nhiễm sáng lấp lánh, trong lúc nhất thời, trong lòng nổi lên tâm tư trêu đùa, trong mắt nhiễm vài phần ý cười, thấp giọng hỏi: “Muốn biết?”

Tống Nhiễm vội vàng không ngừng gật đầu.

Ý cười trong mắt anh càng sâu, nói: “Hôn anh một cái đi.”

Tống Nhiễm sửng sốt, trong mắt có vài phần kinh ngạc, qua vài giây, không nhịn được trừng Lục Mộ Trầm một cái, nói thầm: “Anh người này, khi nào mà da mặt lại dày như vậy?”

Nói thầm thì nói thầm, vẫn ngẩng mặt lên, đôi môi mềm mại hôn lên môi của Lục Mộ Trầm một cái.

Lục Mộ Trầm vừa lòng cười, giơ tay kéo Tống Nhiễm vào trong ngực, hơi nghiêng mặt sang bên cạnh, môi dán sau tai cô, lời nói mang theo vài phần ý cười: “Làm con dâu của mẹ anh chính là báo đáp tốt nhất với bà, bà ấy đặc biệt thích anh.”

Vốn là một câu nói rất tốt, nhưng không biết như thế nào, không hiểu sao Tống Nhiễm nghe được lại có chút chột dạ.

Cô sửng sốt sau một lúc lâu, ngẩng đầu nhìn Lục Mộ Trầm.

Lục Mộ Trầm thấy cô sững sờ, sờ sờ mặt cô, hỏi: “Làm sao vậy?”

Trong lòng Tống Nhiễm có chút chột dạ, hơi gượng hỏi: “Anh cảm thấy... Mẹ anh thật sự rất thích anh sao?”

Lục Mộ Trầm nhướng mày: “Em nói đi?”

Tống Nhiễm: “...”

Qua mắt người thường, đều biết mẹ Lục có bao nhiêu thích cô.

Qua một lát, Tống Nhiễm dọn xong hành lý, ngồi dưới đất, ngẩng đầu lên, uyển chuyển hỏi Lục Mộ Trầm một câu: “Thường anh có đi quán bar chơi không?”

“Không đi, chướng khí mù mịt.” Lục Mộ Trầm trả lời, ngưng vài giây, lại hỏi: “Làm sao vậy?”

Một câu “chướng khí mù mịt” kia của Lục Mộ Trầm, trong nháy mắt đã đập nát tâm tư muốn nói cho anh việc mình hát ở quán bar của Tống Nhiễm, lập tức lắc đầu, nói: “Không có gì, chỉ tùy tiện hỏi thôi.”

Đột nhiên Tống Nhiễm hỏi câu này, hai mắt Lục Mộ Trầm híp lại, hỏi cô: “Em muốn đi chơi à?”

“Không có a!” Tống Nhiễm theo bản năng phủ nhận: “Em chỉ là tùy tiện hỏi thôi, ừm... Thật ra mấy ngày hôm trước có người bạn hẹn em đi đến đó.”

Lục Mộ Trầm vừa nghe lời này, ấn đường nhăn lại, lập tức sắc mặt trở nên khó coi: “Người bạn đó của em là cái loại gì? Lại còn hẹn em đi quán bar chơi?”

“Ừm... Chỉ là một người bạn bình thường...”

Lục Mộ Trầm có loại cảm giác nguy cơ sẽ có một ngày nàng dâu của mình bị người mang đi, lập tức bày ra vẻ mặt ta là lão cán bộ, giáo dục: “Em có biết quán bar là cái nơi nguy hiểm như thế nào không? Ngư long hỗn tạp, em là một cô gái không sợ bị thiệt à?”

“Em... Em không muốn đi, em chỉ là tò mò thôi...” Lục Mộ Trầm phản ứng lớn như vậy, đã hoàn toàn làm Tống Nhiễm sợ đến nỗi cái gì cũng không dám nói, giọng nói nho nhỏ, chột dạ đến lợi hại.

Mày Lục Mộ Trầm chau lại, trầm mặc một lát, mới hơi dãn ra: “Liền tính muốn đi cho biết một chút, cũng đến nói cho anh, để anh dẫn em đi, biết không? Không được đi cùng bạn.”

Nói xong, lại bổ sung một câu: “Người khác dẫn em, anh không yên tâm.”

“Em biết.” Tống Nhiễm biết Lục Mộ Trầm là lo lắng cho mình, ngoan ngoãn gật đầu, đặc biệt nghe lời.

Lục Mộ Trầm cũng không biết Tống Nhiễm tâm huyết dâng trào, vẫn cho rằng có người bạn hẹn cô đi quán bar chơi, nhưng tóm lại anh không tán thành con gái đi đến cái loại địa phương này chơi.

Giơ tay sờ sờ đầu cô, giọng nói ôn nhu, lời nói mang theo vài phần thấm thía lo lắng: “Nhiễm Nhiễm, sau này em muốn làm gì, muốn đi đâu, phải nói cho anh, đừng làm cho anh lo lắng, biết không?”

Tống Nhiễm nhấp nhấp môi, ngẩng đầu lên, đôi mắt không chớp mắt mà nhìn anh, qua một lát, bỗng nhiên gọi anh ——

“Lục ca ca...”

“Hửm?”

“Anh lải nhải rất nhiều nha, giống như lão thái gia vậy.”

Lục Mộ Trầm: “...”

______________________________________

Tác giả có lời muốn nói:

Hôm nay Lục da mặt dày bị Nhiễm Nhiễm ghét bỏ thành Lục lải nhải (*^__^*)

Ngày mai đuổi phi cơ về nhà, bởi vì ở trên đường, cho nên đổi mới thời gian khả năng cố định không chừng, đại gia liền chờ Tấn Giang nhắc nhở đổi mới đi, chờ trở về về sau, là có thể đem thời gian định ra tới nga, đại gia nhịn một chút ta này không lớn cố định đổi mới thời gian 2333~~

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.