Trò Chơi Tử Vong Luân Hồi

Chương 164: Chương 164: Liên lạc




Tô Bằng trên ôtô đường dài trước khi đến Nam Tể, lại gửi cho Tô Xán hai tin tức, nhưng tư liệu sống lại không trả lời.

"Bị phát hiện rồi sao?"

Trong lòng Tô Bằng thầm nghĩ, nhưng hắn cũng không lo lắng cho sự an toàn của Tô Xán.

Với tình huống đấu tranh trong nước cộng hòa bây giờ, cho dù là có thế lực cường hãn tiến vào, cũng không thể nào xuất hiện chuyện diệt môn, huống chi, ông của Tô Bằng còn chưa ngã xuống.

Ôtô đường dài rốt cuộc lăn bánh, Tô Bằng mang theo thân thể có chút mỏi mệt, nghỉ ngơi trên ô tô.

...

Đây xem như là lữ hành đường dài khá nhạt nhẽo, Tô Bằng mỗi ngày nhiều nhất chỉ có thể ngủ một tiếng, lúc khác cũng không thể ngủ giống người còn lại trên xe, may là laptop của hắn còn mấy cục pin dự trữ, lại có thẻ net vô tuyến, cũng có thể lên mạng gián đoạn xem tin tức.

Tô Bằng ở trên xe, tìm đọc tin tức thành phố Trung Hải ngày hôm qua, trong tin tức không để lộ ra tin tức đặc biệt gì, thậm chí không có nói tới những quân nhân kia đêm qua, về phần Lương Hổ đã chết, càng không nói tới một chữ.

Mà Tô Bằng khá để ý, về chuyện thành phố Trung Hải có xảy ra thay đổi nhân sự phi thường quy không, cũng không hề có tin tức và manh mối, giống như chuyện ngày hôm qua chưa từng xảy ra.

"Không biết là thế lực đối địch không có chứng cớ xác thực và nắm chắc ông, hay là đã có hành động, mà lại phong tỏa tin tức".

Trong lòng Tô Bằng nghĩ.

Có điều, dựa theo tin tức Tô Bằng biết, Tô gia ở mặt hành sự luôn khá cẩn trọng, không có chuyện gì khác người, cho nên đối phương muốn đả kích Tô gia, cũng không có chỗ nào để nắm, nhiều nhất từ buôn bán tứ phòng của Tô gia, làm ra một số vấn đề mặt kinh tế.

Vậy không thể hất ngã Tô gia, hơn nữa bên lão đại kia cũng không phải phe Tô gia, dễ khiến nhân vật khác đả thương hắn, khiến người công kích lâm vào cục diện bị động, dù sao đại gia tộc quyền thế, có ai dám nói mình cho tới bây giờ không từ trong quyền thế của mình thu chút ưu đãi chứ?

"Nếu như là nhân sự cấp ông có biến động, ít nhất sẽ có tin tức truyền ra ngoài. Mặc dù khả năng bị truyền thông lơ đi, nhưng nhất định sẽ xuất hiện... Chỉ cần không từ trong truyền thông thu được tin tức ông từ chức, Tô gia cũng sẽ không ngã xuống chân chính".

Trong lòng Tô Bằng có niềm tin này, ngày hôm qua kẻ địch tới quá nhanh, xem như là một cuộc tập kích bất ngờ có dự mưu, như vậy Tô gia trở tay không kịp. Đợi đến khi người Tô gia kịp phản ứng, đấu sức sau đó mới bắt đầu.

"Tóm lại, ta không thể xảy ra vấn đề, xem ra, đối phương rất có thể muốn có cửa đột phá từ trên người ta".

Cứ như vậy, Tô Bằng ômà đủ loại suy nghĩ, ngồi xe khách đường dài tới Nam Tể.

Buổi chiều ngày thứ ba sau khi lên xe, Tô Bằng đi tới Nam Tể.

Tô Bằng đeo túi du lịch, từ xe khách đường dài xuống xe, đi ra khỏi trạm xe khách đường dài Nam Tể dòng người đông đúc.

Cuộc du lịch lần này, Tô Bằng cũng từng gặp tốp cảnh sát tỉnh khác một lần, nhưng chưa chắc truy xét mình, Tô Bằng sử dụng giấy chứng nhận giả không khác gì với CMND thật, hữu kinh vô hiểm đạt đến mục đích.

" Quán bar Quang Lam ở Nam Tể".

Tô Bằng còn nhớ rõ trong trò chơi, trong thư Lý Mục Lương Châu gửi cho Triệu Thu, biết địa chỉ quán bar kia, có lẽ là một nơi hoạt động của tổ chức người chơi trong nước.

Có điều Tô Bằng cũng chẳng vội đi vào đó, mà tìm một gian nghỉ trong quán rượu, vào ở.

Có CMND giả của Tô Bằng, Tô Bằng vào ở không có vấn đề gì, ở trong phòng, Tô Bằng tắm rửa sạch sẽ, xóa đi mệt mỏi phong trần trước.

Xong việc, Tô Bằng kết nối Laptop với internet, bắt đầu đăng ký một tài khoản mSn.

"Căn cứ tình huống gặp chuyện không may đêm hôm đó, lúc ấy chú Huy, tam thúc, còn cả biệt thự của ông đều bị người ta khống chế được. Từ thủ pháp của đối phương mà xem, hẳn đã khống chế hành động nhân vật chủ yếu trong nhà, nhưng bây giờ đã qua mấy ngày, khống chế bọn họ chưa hẳn nghiêm mật, tuy là bọn tam thúc có thể vẫn bị hạn chế tự do, nhưng người bên cạnh bọn họmà chưa chắc như vậy".

Trong lòng Tô Bằng thầm nghĩ, sau đó hắn kích vào một avatar, quả nhiên, hiển thị trên laptop hắn, avatar mSn của tam thẩm mình - Tằng Na vẫn sáng.

Tô Bằng biết, tam thẩm mình Tằng Na bởi vì trị liệu tâm lý, sẽ lưu một số hiệu hòm thư người bệnh từng trị liệu ở trên mSn, sau đó tiến hành trao đổi thêm, vì vậy hắn gửi một đoạn tin tức:

"Từng là bác sĩ sao? Ta là người bệnh của ngươi, thời gian trước, ta từng ở phòng ngươi, cố vấn một số chuyện thôi miên nghịch hướng".

Nói xong, Tô Bằng đem tin tức nói chuyện phiếm với Tằng Na lần trước, kể đại khái.

Một lát sau, thấy avatar của Tằng Na chớp động, đối phương nói:

"Là Nguyệt Nguyệt sao? Ta là Tằng Na, xin lỗi, gần đây trong nhà xảy ra một số chuyện, tạm thời ta không thể cố vấn, nếu có thắc mắc gì, có thể gửi bưu kiện vào trong hộp thư, sau này ta tiện sẽ tiến hành giải đáp vấn đề của ngươi, gây bất tiện cho ngươi, thật xin lỗi, ta sẽ nhanh trả lời cho ngươi".

Nói xong, Tằng Na gửi một địa chỉ hòm thư cho Tô Bằng.

Thấy cái này, Tô Bằng đã hiểu, đối phương hẳn là Tằng Na thật, vì vậy bản thân số tài khoản mSn không bình thường, mà trong cảm giác của Tô Bằng, giám thị hẳn không nghiêm mật, không đến mức điều tra cả tin tức này.

Nhưng xem tình huống bây giờ, tam thẩm mình tựa hồ cũng gặp giám thị trình độ nhất định, nếu không sẽ không rõ ràng biết là mình, còn dùng Nguyệt Nguyệt gọi mình, rõ ràng cho thấy đang ám thị mình, nhưng hẳn không phải giám thị như giam lỏng, cho nên thẩm vẫn có cơ hội tiếp nhận tin tức mình muốn truyền đạt cho thẩm.

Nghĩ rõ hai tình huống này, Tô Bằng thở phào một hơi, xem ra kẻ địch vẫn chưa biết bối cảnh kia, cũng không phải giám sát tất cả mọi thứ với gia tộc mình, cũng không nhổ tận gốc, bởi vậy, chỉ cần ông không ngã, có cơ hội giảm xóc, gia tộc của mình còn cơ hội.

Nghĩ rõ điểm ấy, Tô Bằng không do dự nữa, đầu tiên đăng ký một trang web nhỏ nước ngoài, trang web này là một trang web mã hóa nước ngoài, cung cấp một loại phục vụ, chính là từ trang web này có thể sử dụng một loại Email mã hóa duy nhất, dùng trang web này, có thể tạo một địa chỉ hòm thư giả thuyết, sau đó gửi đi bưu kiện cho bất kỳ địa chỉ hòm thư nào, đối phương sau khi xem bưu kiện này, sẽ lập tức tự động tiêu hủy.

Sau khi đăng ký trang web này, Tô Bằng viết một bức bưu kiện điện tử, thử dò xét. Chỉ là viết một số tin tức bình thường, hỏi thử trong gia tộc hai ngày gần đây rốt cuộc xảy ra chuyện gì, đồng thời sử dụng một số tiếng lóng chỉ có Tằng Na có thể xem hiểu xác nhận thân phận của đối phương.

Sau đó, Tô Bằng bắt đầu chờ.

Đợi gần bốn mươi phút sau, hòm thư giả lập của Tô Bằng nhận được một phong thư.

Kích vào xem, là Tằng Na hồi âm cho mình.

"Tiểu Bằng? Ngươi bây giờ an toàn chứ? Tạm thời không nên về nhà, trong nhà gần đây xả ra chuyện, tam thúc và nhị thúc ngươi đều bị khống chế, mặc dù ta không bị khống chế, nhưng gần đây ta luôn cảm giác bị người theo dõi, hơn nữa điện thoại di động của ta và máy tính cũng hoài nghi bị người ta xâm nhập theo dõi. Không nên gọi điện thoại cùng phương thức liên lạc khác với ta. Ta vứt bỏ người theo dõi ta, bây giờ đang ở một quán Internet, bây giờ ngươi sao rồi? Ta biết không nhiều, chỉ nghe một số chiến hữu của tam thúc tiết lộ, nói tam thúc và Nhị thúc ngươi bị người vu hãm tội danh, có chuyện cùng tổ chức ngoại cảnh âm mưu phản động. Ngươi có biết chuyện này không?"

Trong bưu kiện Tằng Na gửi tới, đầu tiên là nhắc lại tiếng lóng của Tô Bằng, nội dung sau đó mang theo một số cảm xúc sốt ruột ở bên trong, Tô Bằng xem phong bưu kiện này, trong lòng cũng cảm thấy, tam thẩm mình bình thường hết sức tỉnh táo, bây giờ cũng có chút bối rối.

"Tam thẩm, bây giờ ta vẫn an toàn, chuyện Nhị thúc Tam thúc hoàn toàn là vu oan, ta không tin bọn họ sẽ làm ra chuyện như vậy, nhưng chuyện này có quan hệ nhất định với ta, tam thẩm, những chuyện sau đây, có thể có chút khó tin khó có thể tiếp nhận, nhưng ta muốn ngươi tin, sau đó báo chuyện này cho ông, dù sao, bây giờ ngươi là người nhà duy nhất ta vẫn liên lạc được, chuyện là như vậy..."

Tô Bằng đem cái chết của Tiếu Lâm, chuyện công ty, còn cả nội dung chân tướng một phần trò chơi, nhanh chóng viết thành một phong bưu kiện.

Ở cuối bưu kiện, Tô Bằng viết:

"Chuyện này mặc dù rất khiến người khác khiếp sợ, nhưng đúng là thật, đối thủ gia tộc, rất có thể cũng vì sự kiện mà tìm tới, tam thẩm, nhất định phải nói chuyện này cho ông, để ông có chuẩn bị và phán đoán, sau đó mới có thể tìm ra kẻ địch của chúng ta, sau khi phong bưu kiện này gửi đi sẽ tự động tiêu hủy, tam thẩm bản thân ngươi cẩn thận một chút, nếu đối phương biết ngươi biết tin tức này, có thể sẽ hạ độc thủ với ngươi, cẩn thận, cẩn thận! Nhớ lấy, nhớ lấy!"

Viết xong, Tô Bằng lựa chọn kích gửi.

Qua chừng mười phút, máy tính bên kia mới gửi hồi âm:

"Tiểu Bằng, chuyện ngươi nói, quả thật khó có thể khiến người ta tin tưởng... Nhưng ta tin tưởng ngươi. Được, ta sẽ nói chuyện này cho ông của ngươi, bản thân ngươi thì sao? Nếu ngươi nói là thật, đối phương nhất định sẽ lùng bắt ngươi, hơn nữa, bây giờ ngươi tựa hồ cũng bị coi là nghi phạm giết người".

"Ta xem thử tình hình, tạm tránh nguy hiểm ở trong nước, nếu quá nguy hiểm, ta chọn xuất ngoại một thời gian ngắn, không cần lo lắng cho ta, bản thân ta có thể xử lý chuyện bên mình, tiền cũng đủ dùng, tam thẩm, giữ liên lạc, nếu chuyện có cơ hội xoay chuyển, ta sẽ lại liên lạc với ngươi".

"Biết rồi, chỗ ta không tiện, nên không nhớ phương thức liên lạc của ngươi, ngươi có chuyện gì, thông qua mSn báo ta trước, sau đó gửi bưu kiện tới hòm thư này là được".

"Ừm, lần này tạm tới đây, ta out đây, tam thẩm, bình tĩnh, đối phương sẽ không kiêu ngạo lâu đâu".

"Ta biết, tạm biệt".

"Tạm biệt".

Tô Bằng gửi phong bưu kiện cuối cùng cho Tằng Na, sau đó nhanh chóng xóa hòm thư ảo của mình.

"Chuyện còn chưa tới mức xấu nhất..."

Trong lòng Tô Bằng âm thầm suy tư, ông mình không sao, chính là chỗ dựa lớn nhất của gia tộc mình, chờ người dựa vào ông mình kịp phản ứng, gia tộc của mình, sẽ từ từ phản kích.

"Thu thập một chút, nên đi quán bar Quang Lam kia xem thử".

Tô Bằng thầm nghĩ, hắn để túi du lịch chứa máy chủ ở trong gian nghỉ tạm, bản thân móc ra súng lục 54 thu được từ chỗ Tôn Thế Giai, kiểm tra thử đạn trong súng, sau đó rời khỏi phòng quán rượu...

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.