Trộm Cưới 99 Ngày: Chủ Tịch, Hãy Dè Dặt

Chương 26: Chương 26: Sợ bóng sợ gió một hồi




Tiếng bước chân bên ngoài càng ngày càng gần, cũng càng ngày càng cảm thấy quen thuộc.

Lê Bắc Niệm và Trì Hải Lãng thở phào một hơi, cùng nhìn ra ngoài cửa.

Trì Đại Lực và vợ Đường Tiểu Cách cùng nhau trở về, tâm tình nhìn qua có vẻ không tệ lắm.

Lê Bắc Niệm lúc nhìn thấy cặp vợ chồng này, tim muốn thắt lại, cảm giác áy náy, tự trách và xấu hổ đua nhau tràn đến.

Lúc nhìn thấy Trì Hải Lãng cô cũng không có nhiều cảm xúc như vậy.

Nhưng mà một đôi vợ chồng này từ năm mười ba tuổi bắt đầu nuôi cô, móc tim móc phổi ra cho cô, cuối cùng lại bị con gái mình cực khổ nuôi lớn đuổi đi như ăn mày, dùng mười vạn đồng ném vào mặt, đoạn tuyệt quan hệ.

Dù việc kia không phải đích thân cô làm, nhưng là lấy danh nghĩa của cô, đối xử với Trì Đại Lực và Đường Tiểu Cách như vậy.

Bọn họ đối đãi với cô khác gì con gái ruột, thời điểm mười vạn đồng kia đưa tới khiến bọn họ có bao nhiêu thất vọng cùng đau khổ!

Nhìn thấy Lê Bắc Niệm, Trì Đại Lực kinh ngạc

“Bắc niệm, sao con lại trở lại?”

Đường Tiểu Cách chỉ cảm thấy kinh hỉ, trực tiếp tiến lên ôm Lê Bắc Niệm, “Bắc Niệm, mẹ nuôi nhớ cô muốn chết!”

Lê Bắc Niệm bỗng nhiên bị đè ép, thiếu chút nữa té ra trên đất, tâm trang vừa rồi bị ép bay đi hơn phân nửa.

Trì Đại Lực, đúng là Đại Lực khí lực rất lớn.

Mà Đường Tiểu Cách, kì thật không hề nhỏ chút nào.

Thân cao mét tám, thể trọng gần hai trăm cân, cả người vừa tròn vừa đáng yêu.

Một đôi mắt to tròn, nhìn vô cùng hoạt bát linh động.

Chỉ là, Lê Bắc Niệm không chịu nổi ôm ấp kiểu này, khó khăn thở ra, Lê Bắc Niệm nói:

“Này, mẹ nuôi…con…chịu không nổi…”

Đường Tiểu Cách cười haha, đứng thẳng người vỗ lưng cô, nói:

“Nhìn thể trạng con xem, nên cố gắng luyện tập một chút!”

Trì Hải Lãng yên lặng nuốt ngụm nước bọt lùi về phía sau, nói:

“Cha mẹ, hai người không phải bị bắt đi sao?”

Đường Tiểu Cách tự đi rót cho mình ly nước, lộc cộc lộc cộc uống sau đó mới nói:

“Là hiểu lầm a, bọn họ nói bắt bọn ta đi ngồi tù, trên thực tế là tìm chúng ta nói chuyện làm ăn.”

“Làm ăn?” Trì Hải Lãng ngây ngốc, “Người như vậy cùng chúng ta có thể làm ăn cái gì, anh ta không phải ăn cơm quốc gia sao? Loại người công tác so với chúng ta chính là hai đường thẳng song song không có gì tương đồng, này làm sao...”

“Cha cũng không biết, nhưng nhìn bộ dáng, tiểu tử này có vẻ trấn tịnh nghiêm túc.” Trì Đại Lực ngáp một cái, “Sáng sớm đã bị đánh thức, lão tử đi ngủ.”

Nhìn bộ dáng quen thuộc của Trì Đại Lực, tâm Lê Bắc Niệm cảm thấy thật ấm áp.

Ở trước mặt bọn họ, Lê Bắc Niệm mới có cảm giác gia đình chân chính.

Thân thiết, tự nhiên, không cần trái lo phải nghĩ xem có chỗ nào không ổn, không suy tính thiệt hơn cùng so đo âm mưu dương mưu.

Nhìn tình trang hai bên, ở Lê gia sống thật mệt mỏi!

“Ngủ cái gì mà ngủ, con gái vừa trở về không ngồi mà tâm sự.” Đường Tiểu Cách không nhịn được đem Trì Đại Lực kéo xuống ngồi trên ghế, nói:

“Bắc Niệm a, cùng mẹ nói chuyện một chút, bên kia sinh hoạt thế nào?”

“Cái kia còn phải hỏi sao, khẳng định chất lượng sinh hoạt rất tốt a!” Giọng điệu Trì Hải Lãng mang theo chút ước ao ghen tị vang lên.

Lê Bắc Niệm nghe vậy, nhịn không được cười khổ một tiếng.

“Bọn họ đối với con không tốt?” Nhìn thấy vẻ mặt Lê Bắc Niệm, Trì Đại Lực mặt trầm xuống, “Bọn họ nói sẽ đối tốt với ngươi con, cha mới đồng ý để bọn họ mang con đi!”

Không tốt, mặc dù nhìn chất lượng sinh hoạt tốt hơn xa hoa hơn, nhưng là người ở đó ngoại trừ ông nộii, căn bản cũng không có người nào coi cô là người nhà.

Ở chung một nhà với một lão cha không mấy yêu thương mình, cùng với mẹ kế và đứa em khác mẹ thích chiếm tiện nghi, thực sự là không ổn chút nào!

Nhưng nếu nói ra, cha mẹ nuôi khẳng định sẽ khổ sở, sẽ nổi nóng, sẽ tự trách.

Trì Đại nói không chừng sẽ còn dưới cơn nóng giận đi qua bên Lê Gia đại náo một trận.

Cái này không thể được.

Nghĩ nghĩ, Lê Bắc Niệm thì thầm: “Cũng không phải tệ lắm, chỉ là không có tình cảm, không bằng cùng cha nuôi mẹ nuôi cùng một chỗ tự tại.”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.