Trọng Sinh Thành Liệp Báo

Chương 18: Chương 18




CHƯƠNG 18

*****

La Kiều đã hai ngày rồi không bắt được con mồi, cậu mang theo hai tiểu liệp báo đi rất xa, trừ bỏ nghỉ ngơi vào buổi tối, cơ hồ bọn họ đi tìm con mồi suốt cả ngày.

Mùa khô trên thảo nguyên giống như một khảo nghiệp tàn khốc cho những động vật ăn thịt, bọn nó có răng nanh cùng móng vuốt sắc bén nhưng lại không có cơ hội sử dụng.

La Sâm cùng La Thụy cơ hồ không theo kịp cước bộ La Kiều, La Kiều từng muốn biến hóa hình thái ôm hai tiểu liệp báo, lại bị bọn nhỏ cự tuyệt.

“Ba ba có thể, chúng ta cũng có thể!”

La Sâm ưỡn bộ ngực nhỏ nhắn, La Thụy ngồi chồm hổm bên cạnh, rõ ràng ủng hộ quyết định của anh trai.

La Kiều cảm động tới suýt rớt nước mắt.

Ba liệp báo đi dọc theo một nhánh sông cạn khô của sông Tát, chỉ cần gặp gò mối hay gò đất cao một chút, La Kiều sẽ leo lên quan sát xung quanh, thị lực của liệp báo rất tốt, tất cả con mồi trong khoảng cách hai ngàn mét sẽ không thoát khỏi tầm mắt cậu.

Nhưng La Kiều lại một lần nữa thất vọng. Không có con mồi, ngay cả một con thỏ hoang cũng không có.

Nếu không tìm được con mồi, đừng nói là hai tiểu liệp báo, ngay cả cậu cũng rất có khả năng sẽ đói chết.

“Ba ba, chúng ta muốn đi đâu a?”

Vấn đề của La Thụy, La Kiều không thể trả lời, cậu cũng không biết, chỉ là bản năng cơ thể bảo cậu cứ tiếp tục đi tới trước, nếu cậu chú ý tới đánh dấu mùi trên đường sẽ phát hiện, bọn họ đã rời khỏi lãnh địa sư đàn Áo La Tư, vị trí hiện giờ là lằn ranh giới giữa hai sư đàn, băng qua lòng sông, đối diện chính là lãnh địa của một sư đàn khác, bên đó lúc này cũng không tốt hơn bao nhiêu.

La Kiều hi vọng có thể gặp được linh dương này nọ, ít nhất cũng là lợn warthog linh tinh, không lẽ bắt cậu phải đi săn chuột đồng như đám mèo đồng cỏ sao?

“Ba ba, ba ba!”

Tiếng kêu của La Sâm đánh gảy suy nghĩ La Kiều, quay đầu lại, phát hiện hai nhóc con kia đang dùng móng vuốt gõ gõ một cục đá giống như con rùa đất.

Này, này là rùa đất đi?

La Kiều đi qua, cũng đưa vuốt gõ gõ mai rùa, ánh mắt hai tiểu liệp báo nhìn La Kiều, rõ ràng đang nói, ba ba, này có thể ăn đi? Hẳn là có thể ăn đi? Khẳng định có thể ăn đi?

La Kiều 囧, có chút băn khoăn, liệp báo có thể ăn thứ này sao? Huống chi liệp báo ấu tể bình thường gặp ông anh này, ý niệm đầu tiên trong đầu không nên là ăn thịt nó đi?

Chẳng lẽ lại là vấn đề giáo dục của mình sao? La Kiều cự tuyệt suy nghĩ.

Móng vuốt cùng răng nanh liệp báo không có biện pháp đối phó mai rùa, nhưng điều này không làm khó được La Kiều. Cậu biến thành hình người, nâng cái tên đã co rụt vào trong lớp mai kia lên, mang theo hai tiểu liệp báo tìm tới một chỗ có bóng râm, dùng đá cùng cành cây khô cứng rắn diễn một màn ‘khám phá bí ẩn dưới lớp mai rùa’.

Gặp phải một nhà liệp báo không hề kén ăn như vậy, chỉ có thể nói ông rùa này thực xui xẻo. Nghĩ tới nó đối mặt với sư tử cũng có thể toàn thân trốn thoát, lại phải chết dưới móng vuốt liệp báo, này hẳn phải nói là hổ lạc bình dương…

La Kiều vẫn như cũ ăn trước một chút, đợi một chốc, cảm thấy không có chút khó chịu nào mới đút cho hai tiểu liệp báo.

Sự thực, thịt rùa không giống như thịt linh dương, hương vị đối với liệp báo mà nói cũng không ngon bao nhiêu, nhưng lấp đầy bụng quan trọng hơn hết, phàm là thứ có thể ăn, một chút cũng không thể lãng phí.

Lúc hai tiểu liệp báo vùi đầu ăn, con chó rừng vẫn luôn bám theo sau cha con La Kiều sáp tới gần, có lẽ nó muốn kiếm chút thịt vụn lấp bụng, vào mùa khô, không ai sống khá giả, nhưng tiếng kêu của nó rất có thể sẽ đưa tới sư tử hoặc linh cẩu.

La Kiều vốn chỉ muốn đuổi nó đi mà thôi, dù sao liệp báo cũng không ăn chó rừng, ngẫu nhiên truy đuổi bọn họ cũng vì luyện tập kỹ xảo đi săn mà thôi. Nhưng con chó rừng này rất ngoan cố, cứ kiên trì không chịu rời đi, có lẽ nó thật sự muốn kéo linh cẩu tới, linh cẩu sẽ cướp đoạt con mồi đồng thời đuổi liệp báo đi, nhưng cũng thờ ơ để đám chó rừng có chút thịt vụn.

Chó rừng dây dưa rốt cục chọc giận La Kiều, cậu xông tới, giết chết nó.

Cắn chặt cổ chó rừng, máu tươi chảy vào miệng làm dịu đi cơn khát trong cổ họng La Kiều. Quăng xác chó rừng qua một bên, La Kiều không thèm để ý tới nó nữa.

Nếm qua chút này nọ, ba liệp báo lại tiếp tục đi tới trước.

Những nơi khác đã rất khó tìm ra nguồn nước, La Kiều mạo hiểm mang hai tiểu liệp báo tới gần sông Tát. Mực nước sông đã xuống rất thấp, đám cá sấu với số lượng kinh người cùng hà mã có thể tích khổng lồ đã chiếm cứ vị trí tốt nhất, La Kiều thật cẩn thận mang theo hai tiểu liệp báo tiếp cận bờ sông, vừa uống nước, vừa cảnh giác đám cá sấu cùng hà mã ở gần đó. Tuy hà mã là loại ăn chay, nhưng bọn nó nổi tiếng là tính tình táo bạo. Với lại, La Kiều từng thấy một con hà mã cái vì bảo vệ ấu tể của mình mà một ngụm cắn đứt đôi con cá sấu, La Kiều tuyệt đối không muốn bị đám hà mã cái che chở con này nhắm tới.

Uống nước xong, La Kiều lập tức mang hai tiểu liệp báo rời khỏi bờ sông. Nhưng cậu cũng không đi quá xa mà im lặng trốn trong khu rừng ở ven bờ, cậu tin tưởng, khẳng định sẽ có những động vật khác tới bờ sông uống nước, mặc dù đi săn ở nơi này cũng thực mạo hiểm, có lẽ sẽ gặp phải sư tử hoặc những kẻ săn mồi khác, nhưng cậu không còn lựa chọn khác.

Rốt cục, sự kiên nhẫn của La Kiều được hồi báo, vài con linh dương madoqua guetheri xuất hiện. Cậu không thể không cảm thấy mình rất may mắn, linh dương madoqua chủ yếu dựa vào diệp lục trong cây cỏ để hấp thu hơi nước, rất ít khi uống nước, nhưng vô luận thế nào, cậu cùng đứa nhỏ cũng có bữa cơm rồi.

La Sâm cùng La Thụy kìm nén hưng phấn khi thấy con mồi, không hề phát ra chút tiếng vang nào. Linh dương madoqua rất cảnh giác nhưng vẫn không phát hiện ánh mắt sáng rực của đám liệp báo, lúc bọn nó rời khỏi bờ sông, đến gần khu rừng, La Kiều đột nhiên từ một chỗ bí mật vọt ra, khoảng cách không tới ba mươi mét, linh dương madoqua hoàn toàn không có cơ hội trốn thoát. La Kiều cắn cổ linh dương madoqua, tha nó về chỗ hai tiểu liệp báo, hai tiểu liệp báo cơ hồ khẩn cấp bổ nhào về phía con mồi, La Kiều quan sát xung quanh, không phát hiện sư tử hay linh dương cũng lập tức cúi đầu ăn.

Đợi đến khi kên kên đuổi tới, con linh dương madoqua đã không còn sót lại gì.

Lúc chạng vạng, La Kiều mang hai tiểu liệp báo trở về biên giới lãnh địa sư đàn Áo La Tư. Ở nơi đó, cậu gặp hai con sư tử đực không tính là xa lạ, Phỉ Lực cùng Ai La.

Hai con sư tử đực này rõ ràng đã cường tráng hơn ba tháng trước rất nhiều, tông mao cũng nồng đậm hơn, hai anh em này xuất hiện ở đây hẳn không phải muốn tìm sư đàn Áo La Tư gây rối, dù sao bọn nó cũng còn trẻ, không có năng lực khiêu chiến sư tử đực trưởng thành, bọn nó chỉ đang đuổi bắt con mồi mà thôi.

Chẳng qua, La Kiều có chút giật mình với con mồi bọn nó lựa chọn.

Một con hươu cao cổ trưởng thành!

Có lẽ bọn nó đói tới phát ngốc rồi, nếu không, sư tử trẻ tuổi răng sữa còn chưa thay xong lại dám đi bắt hươu cao cổ trưởng thành sao? Chỉ cần bị hươu cao cổ đá trúng một cú, tuyệt đối không chết cũng bị thương.

Như La Kiều dự đoán, Phỉ Lực cùng Ai La dốc hết toàn lực cũng chỉ để lại vài vết thương trên người hươu cao cổ.

La Kiều cùng hai tiểu liệp báo núp trong bụi cỏ, cảm thán lòng can đảm của hai anh em này, trong đầu thoáng lóe qua một tia sáng.

Muốn bắt anh bạn bự con này có lẽ cũng không phải không có biện pháp…

END 18.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.