Trùng Sinh Thành Hệ Thống

Chương 37: Chương 37




Trước lạ sau quen, ba lần hay bốn lần thì cũng chẳng sao.

Thời Khanh tỏ vẻ, hiện tại cậu đã có thể duy trì bình tĩnh một cách hoàn mỹ, da thịt tương cận thì cái quái gì nào, ôm ôm ấp ấp thì lại làm sao? Dù sao tất cả mọi thứ chỉ gói ghém tại cái thế giới quái dị này, sau khi kết thúc nhiệm vụ thì cậu chẳng liên quan tí nào nữa! So với mấy lần trước gấp rút chui ra khỏi ổ chăn, thì lần này Thời Khanh trầm ổn đến lạ, lại còn nhàn nhã mà suy tư cao thấp.

Cho đến khi bàn tay không thành thật của Tần Mạc bắt đầu trượt xuống eo, lúc đi ngang qua bụng nhỏ thì y ghé sát vào tai cậu thì thầm: “Thời Khanh.”

Gần gũi thân mật như vậy mà nói chuyện, thì hơi thở nóng hầm hập cũng phun vào trên tai, hơn nữa còn thì thầm mờ ám, làm cho trái tim bé nhỏ của Thời Khanh dứt khoát nhảy ra khỏi lồng ngực múa bale.

Bình tĩnh là cái quái gì! So với trinh tiết của tiểu gia thì quan trọng hơn sao, gia đây tốt nhất vẫn là mặc quần áo vào chạy trốn cho nhanh.

Cậu còn chưa kịp nhảy xuống giường, cánh tay đã bị nắm chặt lại, sau đó bị đè nằm xuống đệm, đầu lệch ra khỏi gối, nện xuống nệm mềm bằng lông vịt, tóc tai nháy mắt tán loạn.

Tóc ngắn phủ trên trán, bởi vì khá dài nên rũ đến tận lông mày, làm cho cậu phải hơi nheo mắt lại, ánh mắt vốn tròn to giờ lại cong thành nửa vầng trăng, cái mũi nhỏ khéo léo, môi phấn hồng khẽ nhếch, trong dương quang buổi sớm, tất cả gộp lại tạo cảm giác như gia tăng thêm mười phần mị thái.

Giống như là… đang quyến rũ, mê hoặc.

Hai mắt Tần Mạc càng thêm sâu, cái loại xao động chỉ xuất hiện ở thú thế, lúc này trỗi dậy khiến cõi lòng thiêu đốt, rất muốn cúi đầu … hôn … nhấm nháp cánh môi mềm mại, cảm nhận hương vị ngọt ngào thấm nhập vào tâm tỳ, mát lạnh mà xoa dịu dã thú trong lòng.

Trong thời gian ngắn ngủi mà y xuất thần, Thời Khanh không ngờ lại thông minh đột xuất, nắm chắc thời cơ từ dưới thân y chui ra ngoài, vừa đi vừa chạy về tủ đồ, lấy ra quần áo hỏa tốc mặc vào, sau đó phóng về phía cửa phòng, cuối cùng còn nhìn về phía Tần Mạc làm mặt quỷ lêu lêu.

Tần Mạc hơi ngẩn ra một chút, rồi bất chợt hé mở một nụ cười nhẹ.

Đây là lần đầu Thời Khanh thấy được y cười như thế, cậu vốn mang tâm tình trêu tức, nhưng trong nháy mắt tất cả dừng lại ở hình ảnh này, một cảm xúc gì đó lạ lẫm nhảy vào trong não làm cho cậu giật mình hốt hoảng, ngây ngốc cả người mà đứng trơ ở cửa.

Tần Mạc cười rộ lên thật là dễ nhìn a…

Mà lúc này, tiếng gõ cửa có quy luật truyền đến, Tô Nhuế tận lực bảo trì bình tĩnh, nhưng trong thanh âm vẫn cảm thấy có chút phẫn nộ đè nén: “Thời Khanh! Rời giường !”

Tốt quá, lần này câu nói của hắn càng thêm ngắn gọn, Tô Nhuế đồng học à! ngươi càng ngày càng không chuyên nghiệp rồi nha!

Thời Khanh lúc này mới hoàn hồn, nhanh chóng dời mắt đi nơi khác, cúi đầu nhìn mặt đất mà nói: “Chúng ta làm nhiệm vụ nhanh lên nào, thời gian có hai ngày cũng không tính là dài, tuy rằng thất bại không bị trừng phạt, nhưng cũng không nhận được phần thưởng nào cả, vậy thì rất đáng tiếc .”

Tần Mạc nhìn cậu, nửa ngày mới nhẹ nhàng “Ừm” một tiếng.

Thời Khanh cảm giác như trút được gánh nặng, sâu sắc mà thở phào nhẹ nhõm. Bất quá trút được cái gánh nặng gì thì bản thân cậu cũng không có biết.

Lần này Tô Nhuế cuối cùng cũng thông minh ra một chút, lúc ngồi trên bàn ăn đã thay đổi sốt cà chua chết tiệt kia sang chỗ khác, hắn còn cẩn thận hơn đem tất cả các món có chất lỏng trên bàn đi qua chỗ khác, sợ chuyện cũ lặp lại.

Thời Khanh lần này cũng không dám trêu cợt vị đại gia kia, thành thành thật thật ăn miếng Sandwich mà cậu đã ăn qua mấy lần, lúc này chẳng sợ không đủ no, cho nên cũng không cần đi lấy sữa, chỉ nghĩ cách nào nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ, quan sát kỹ một chút, nhìn xem nhiệm vụ lần này phải hoàn thành như thế nào.

Dùng xong bữa sáng, Tô Nhuế cũng nhẹ nhàng mà thở phào một cái, đối với một người bị bệnh khiết phích mà nói, có thể thoát khỏi việc sốt cà chua đổ ập vào thân, xác thực giống như là chuyện lớn cứu mạng.

Bất quá, nếu cho rằng mọi chuyện cứ như vậy mà trôi qua, vậy thì cũng quá ngây thơ rồi đó.

Dùng xong bữa sáng, thu thập hành lý, rời khỏi khách sạn, hết thảy đều làm từng bước, hoàn toàn phù hợp chủ nghĩa hoàn mỹ và bệnh bắt buộc người khác của Tô Nhuế đồng học, cho đến khi đi ra xe, cũng trật tự giống y như những gì mà hắn định liệu, ngay cả chiếc xe kiểu dáng ra sao, bộ dạng người lái xe đều phải hợp tiêu chuẩn.

Đương nhiên, bất luận là vẻ bề ngoài hay nội thất bên trong xe phải sạch sẽ, không một chút bụi mờ, cửa sổ xe sáng bóng đến nỗi có thể dùng làm gương soi mặt.

Tô Nhuế không khỏi mỉm cười, tâm tình lo lắng suốt một ngày, cuối cùng cũng có chút phấn khởi.

Hắn an toàn lên xe, vừa lòng ngồi vào ghế bên phải phía sau, đem bao tay tháo ra, một bên thì bất mãn thúc giục: “Thời Khanh, cậu có thể nhanh lên hay không?”

Thời Khanh đầu đầy hắc tuyến, cậu chậm chạp như vậy không phải để làm vừa lòng vị đại gia kia hay sao? Phắc!!! lão tử cả đời cũng chưa từng cẩn thận như vậy.

Lúc này lại nghe Tô Nhuế oán giận, tâm tình của cậu liền cảm thấy vô cùng khó chịu, hừ hừ vài tiếng.

Vừa bực bội trong lòng, vừa bước ra khỏi cửa khách sạn, lúc đi tới bậc thang không hề lưu ý, cho nên hụt chân, bậc thang tuy không cao, nhưng ngăn không được quán tính ngã về trước, Thời Khanh khống chế không để ngã, thế mà vẫn không khống chế được, mắt thấy sắp ngã trên đất đi luôn nguyên hàng răng cửa …

Tần Mạc đang đi trước cậu bỗng dưng xoay người, cánh tay thon dài duỗi ra, đem cậu ôm lấy, Thời Khanh theo thói quen tính ôm cổ của y, ban đầu chỉ là kiểu một bên ngã một bên kéo phổ thông nhất, nhưng bởi vì hai người sớm đã có ‘thói quen’ ở thế giới thú nhân nên biến thành kiểu ôm công chúa.

Trước cửa khách sạn 5 sao, hơn chục người phục vụ giữ cửa, bọn họ là hai đại nam nhân… cứ như vậy mà ôm nhau thắm thiết!

Tô Nhuế… Mặt lại tiếp tục tái xanh! Hai cái tên không biết xấu hổ này! Ở trong phòng lăn cùng nhau còn chưa tính tội họ, thế nhưng dám ra đường mà tú ân tú ái!

Ngay trước mặt bàn dân thiên hạ mà ôm kiểu công chúa, các người cho rằng các người là ai? Nếu như mọi chuyện bị phanh phui, nghĩ xem cha mẹ các ngươi có buông tha cho các ngươi hay không? !

Móa, có bằng hữu như vậy, thật sự là xui xẻo tám đời mà!

Thời Khanh nhìn thấy mặt Tô Nhuế nháy mắt xanh lè, thì biết mọi chuyện không tốt rồi, cậu thật lòng muốn hét lớn lên ‘Không cần quay ngược thời gian nữa’.

Đáng tiếc… cậu vẫn chậm một bước.

Lại tiếp tục không mặc quần áo, Thời Khanh đã trở thành trạng thái cá chết.

Mỗi buổi sáng đều trần truồng thân thể nằm bên cạnh kí chủ mà thức dậy… Thật mỏi mệt… _(:з” ∠)_

Lần này Tần Mạc không động, Thời Khanh cũng lười động, nghiêng người một chút, lấy chăn bọc thân thể lại, quay đầu nhìn qua.

Nếu như nói lần trước là một tình huống kiều diễm động lòng người, thì lần này … Thời Khanh thật lòng cảm thấy, nói chuyện thẳng thắng căn bản là cách tốt nhất.

Ngược lại, Tần Mạc mấy lần trước không chút nào thành thật, lần này lại rất trầm tĩnh mà cau mày trầm tư.

Thời Khanh nhất quyết gáo vỡ làm muôi, nâng má lên, trong ánh sáng tuy sáng ngời nhưng không quá chói mắt, đánh giá Tần Mạc. Mặc kệ nhìn bao nhiêu lần, cậu vẫn phải tán thưởng, Tần Mạc này bề ngoài thật sự vô cùng may mắn, cậu sống hai kiếp người rồi mà chưa nhìn thấy ai hoàn mỹ như y.

Dung mạo vô cùng tinh xảo, làn da không hề có bất kỳ tỳ vết nào, giống như được hình thành từ thiên nhiên, là loại ngọc không cần bất kỳ gia công hay trang sức hoa văn gì vẫn thể đoạt đi ánh mắt của người khác. Nhưng mà ngọc cũng không ôn nhuận, xinh đẹp đến cực điểm song lại lạnh lẽo đến tận cùng, bởi vì trời sinh quá kinh diễm mà mang theo một cảm giác xa cách, làm cho người khác nhịn không được mà muốn né xa y một chút, căn bản không dám sinh ra tâm tư chạm vào…

Thời Khanh giật mình, trong lòng đột ngột dâng lên một cảm giác vô cùng chua xót, xa lạ chưa bao giờ có, nhưng khiến cho Thời Khanh ý thức rõ một điều.

Cậu cùng Tần Mạc…

“Nghĩ gì vậy?” Bởi vì âm thanh khàn khàn gợi cảm này phát ra nên đánh gãy suy nghĩ của cậu, Thời Khanh nhanh chóng hoàn hồn, đáy mắt xuất hiện một tia bối rối, lại che dấu bằng cách chớp chớp mắt, vội vàng nói: “Tôi… Tôi đang nghĩ… nghĩ… nhân sinh tồn bàn ở đâu!”

Thời điểm Tần Mạc nghiêm túc, làm việc sẽ rất cẩn thận tỉ mỉ, y cảm nhận được Thời Khanh khác thường, nhưng cũng không đi truy cứu, mà đứng dậy, một bên mặc quần áo một bên hướng Thời Khanh nói: “Căn cứ vào kinh nghiệm của những lần trước, có thể xác định Tô Nhuế này có năng lực làm cho thời gian đảo lộn, chắc chắn là thứ mà nhiệm vụ tùy cơ đã nói – nhân sinh tồn bàn.”

Thấy Tần Mạc nói chính sự, Thời Khanh nhẹ nhàng thở phào một hơi, sau đó vểnh tai lên nghiêm túc lắng nghe.

“Nhiệm vụ tùy cơ tuy rằng không nói đến mục tiêu nhiệm vụ, nhưng có nhắc tới tên gọi của nhiệm vụ, nhân sinh tồn bàn chính là điểm mấu chốt, mà Tô Nhuế lại có năng lực như thế, cũng chính là nhân vật mấu chốt, năng lực này có thể làm cho thời gian xoay chuyển, khẳng định không chỉ có thời gian của ba người chúng ta, mà còn là thời gian của cả thế giới” . Nói xong y dừng một chút để tăng thêm giọng điệu, rồi tiếp tục nói, “Có được loại năng lực này, Tô Nhuế chính là thần của thế giới này.”

Y vừa nói xong, thì Thời Khanh mới hốt hoảng nhớ lại tất cả, không khỏi cả kinh trong lòng.

Thấy Thời Khanh kịp thời phản ứng, Tần Mạc còn nói: “Hồi tưởng lại mấy lần trước xem, Tô Nhuế cũng không có ý thức được năng lực mà hắn sở hữu khủng bố đến cỡ nào.”

“Đúng vậy.” Thời Khanh vội vàng nói tiếp, “Hắn nhất định là mới vừa có được năng lực này, mấy lần xoay chuyển chỉ vì mấy việc nhỏ nhặt bệnh hoạn của hắn mà thôi. Nhưng thời gian lâu dài, hắn sẽ hiểu được năng lực này cường đại đỡ nào, đến lúc đó…”

Nếu Tô Nhuế biết được hắn là thần của thế giới này … Như vậy… Sẽ phát sinh chuyện gì? Quả thực không dám tưởng tượng.

Lập tức, cậu liền triệt để thông suốt .

Mắt to sáng lóng lánh dị thường, Thời Khanh nhanh nhảu nói: “Chúng ta phải ngăn cản Tô Nhuế, cho nên suy ra, mục tiêu nhiệm vụ nhất định là lấy đi năng lực này của hắn!”

Tần Mạc nghe được những lời này của Thời Khanh thì xác thực lại những phỏng đoán lúc ban đầu hoàn toàn chính xác.

Khi đó Tần Mạc cũng đã nghĩ qua, nhưng là không thể nào xác định được, bây giờ đầy đủ bằng chứng mới chắc chắn.

Y gật gật đầu, tung ra một vấn đề vô cùng trọng yếu: “Nếu năng lực này có thể lấy được, như vậy nó khẳng định là một đồ vật nào đó, mục đích của chúng ta chính là tìm được đồ vật này.”

Thời Khanh càng hưng phấn, từ trên gường ngồi dậy, kích động mà nói: “Đúng đúng! Chúng ta chỉ cần có thể tìm được nó, là hoàn thành nhiệm vụ!”

Nói xong cậu mới thấy kỳ kỳ, nhìn theo phương hướng mà tầm mắt Tần Mạc dừng lại.

Thời Khanh đầu chậm nửa nhịp, sau đó cúi đầu, nhìn thấy mình đang lõa mông ngồi ở trên giường, ngay cả tiểu huynh đệ cũng bại lộ ra ngoài, mà ánh mắt Tần Mạc … chính là dừng ở trên đó!

Thời Khanh 囧 , vội vàng nhảy xuống giường mặc quần áo.

Tần Mạc căn bản không dời tầm mắt, cuối cùng còn không sợ làm người khác hộc máu chết tươi mà phun ra một câu: “Thực đáng yêu.”

Thời Khanh: “… ” Cái… cái… đáng yêu cái beep a! Không cần sử dụng từ tượng hình bừa bãi như vậy chứ! !

Thời điểm mà Thời Khanh luống cuống tay chân mặc quần áo, Tần Mạc đứng ở một bên nhàn nhã nhìn, sau đó đạm mạc nói: “Về việc tìm đồ vật đó như thế nào, ta có một ý tưởng.”

Thời Khanh đang định mặc áo sơ mi lên người, đầu bù xù còn chưa kịp chải, thì ngước mắt hỏi: “Cái gì?”

Tầm mắt Tần Mạc dao động ở hai điểm phấn hồng thấp thoáng trên khuôn ngực trắng nõn, đôi mắt càng sâu, thanh âm thì vẫn bình tĩnh như trước: “Thời điểm Tô Nhuế sử dụng năng lực, khẳng định sẽ có động tác gì đó, cho nên, chúng ta phải làm sao cho hắn không ngừng mà xoay chuyển.”

“Không ngừng mà xoay chuyển?” Thời Khanh cuối cùng mặc xong quần áo, đầu cũng đã chải xong, đôi mắt tròn to nhìn y.

“Đúng vậy, tựa như…” Nói xong Tần Mạc mở cửa phòng, sau đó nhanh chóng vươn tay đem cậu kéo lại gần, đẩy cậu ngã bên khung cửa, bắt lấy hai cánh tay cậu nâng lên cao, khóa chúng lại, rồi mới đem sơ mi cậu vừa mặc xong cởi ra, khuôn ngực trắng nõn bại lộ ra bên ngoài, hai điểm phấn hồng nhìn vào là có thể thấy rõ.

“… như vầy.” Tần Mạc cúi đầu ngậm.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.