Tử Vong Kính Vạn Hoa

Chương 22: Chương 22: Trứng gà đẫm máu




Từ sau khi vào nơi này, bọn họ đã ăn qua vài bữa cơm do mẹ của ba chị em làm.

Nhưng mỗi bữa cơm đều có một đặc điểm, đó là nguyên liệu nấu ăn đa phần là thuần chay, không nhìn thấy một chút thức ăn mặn nào, trên cơ bản chỉ có trứng gà tính là đồ mặn —— bởi vì điều này, Hứa Hiểu Chanh còn đã từng bất mãn oán giận qua.

Nhưng đồ ăn hôm nay lại không giống bình thường, nổi bật trên sắc canh nhợt nhạt lại là viên thịt đỏ hồng. Màu sắc thịt viên này cực kỳ ngon mắt, lộ ra thứ màu đỏ mê người. Hương thơm nồng đậm len lỏi vào trong khứu giác mọi người, nếu không phải vừa mới nhìn thấy hiện trường hung án đáng sợ như vậy, chỉ sợ tâm hồn ăn uống mọi người đều sẽ bởi vậy mà mở rộng.

“Mọi người ăn đi.” Người đàn bà nói, “Sao mọi người lại không ăn vậy? Tôi cố ý làm cho mọi người đấy.” Tóc bà ta hơi rối, trên mặt mang theo nụ cười làm người không thoải mái, đứng ở bên cạnh nhẹ giọng nói, “Ăn ngon lắm.”

Không ai động đũa.

Tuy rằng thịt viên trước mắt mê người như thế, nhưng hiển nhiên mọi người đều liên tưởng đến một chuyện cực kỳ không ổn —— thịt viên này rốt cuộc là làm từ thịt gì?

“Vì sao mọi người không ăn?” Người đàn bà vẫn còn đang nghi hoặc tiếp tục đặt câu hỏi, bà ta vén sợi tóc lên tai, là người đầu tiên cầm đũa lên, gắp một viên thịt, “Ăn rất ngon.”

Bà ta bỏ thịt viên vào trong miệng, hàm răng trắng tinh nhai nuốt thịt đỏ, thoạt nhìn thơm ngon cực kỳ.

Hứa Hiểu Chanh lại che kín miệng mình, nhìn biểu tình cỏ vẻ lại bị tình cảnh này kích thích đến buồn nôn, sắc mặt những người khác cũng khó coi. Nhưng người đàn bà lại giống như không hề chú ý tới, dùng đũa gắp lên viên thịt thứ hai, vẻ mặt thoả mãn tiếp tục nhét vào trong miệng, mồm to nuốt xuống.

“Rộp rộp rộp.” Trong miệng người đàn bà phát ra âm thanh giống với khi ăn thịt nhai phải xương sụn. Hứa Hiểu Chanh nghe đến đây rốt cuộc nhịn không được, đứng lên đi về phía WC.

Những người khác cũng lục tục rời khỏi bàn, muốn cách người đàn bà với nồi thịt viên còn nóng hôi hổi này xa một chút.

Người đàn bà nhìn thấy bộ dáng bọn họ sợ hãi, không hiểu vì sao, trong miệng lẩm bẩm nói đồ tôi làm không thể ăn sao? Ai cũng đều thích ăn mà.

Không ai nói chuyện, trong một khắc này mọi người đều nhung nhớ món bánh mì khô khốc kia, ít nhất ăn cái đó sẽ không xuất hiện vấn đề gì.

Trên phòng ăn chỉ còn lại hai đứa trẻ song sinh, chúng nắm tay nhau đứng ở cửa, trầm mặc nhìn mẹ mình ăn uống thỏa thích.

Lâm Thu Thạch cách hai đứa trẻ tương đối gần, liền dùng dư quang quan sát trong chốc lát, phát hiện quả nhiên như lời Nguyễn Nam Chúc nói, trên người hai đứa trẻ đều có bột phấn, một trên tóc, một trên vai. Lâm Thu Thạch nhớ rõ Nguyễn Nam Chúc đã nói, có trên vai là Tiểu Thập, trên tóc có là Tiểu Thổ, như thế xem ra, đứa trẻ bị giết mất, hẳn là người chị tên Tiểu Nhất của hai đứa trẻ.

Cặp song sinh xuất quỷ nhập thần như cũ, đứng ở cửa một lát, liền không thấy bóng dáng.

Bữa cơm trưa này ăn đến ai cũng không thoải mái, vốn dĩ cho rằng bữa chiều sẽ tốt hơn một chút, ai biết khi tới buổi cơm chiều, người đàn bà lại mang tới một nồi canh xương hầm nóng hổi.

Bên trong canh hầm xương chung với củ cải, hương thơm lại lần nữa tràn ngập xoang mũi mọi người.

Đã một ngày mọi người ai cũng chưa ăn cái gì, nhưng khi thấy nồi canh xương hầm này sắc mặt một người so một người còn khó coi.

Trương Tinh Hỏa nhịn không được thấp giọng mắng: “Mấy ngày hôm trước muốn có thịt ăn thì một mẩu cũng không có, mẹ nó hôm nay làm sao lại toàn là thịt.”

“Thịt này anh dám ăn?” Đường Dao Dao cũng có chút bực bội, “Quỷ biết là làm từ cái gì.”

Chủ nhà thấy mọi người vẫn không ai cầm đũa, cũng không hề khuyên bảo, mà là tự mình cầm thìa bắt đầu ăn canh. Món canh này tuy rằng mọi người đều chưa ai nếm thử, nhưng lại không hiểu sao khiến người cảm thấy mỹ vị.

“Uống ngon thật.” Người đàn bà tán thưởng, “Mọi người không ăn, quá đáng tiếc.”

Vì thế mọi người liền một ngày không ăn cơm, nhìn nữ nhân ăn hết một nồi thịt, uống hết một nồi canh.

Chờ bà ta ăn xong, mọi người mới tụ lại với nhau im lặng ăn bánh mì vô vị.

“Món canh hình như uống rất ngon.” Tằng Như Quốc có chút tiếc nuối đối với bàn đồ ăn vừa rồi, “Thật sự không thể uống sao?”

“Ai biết canh đó làm từ cái gì.” Đường Dao Dao không kiên nhẫn nói, “Kiên trì mấy ngày khó như vậy sao, chờ về tới thế giới hiện thực, chú muốn ăn hương ăn hoa cũng không có ai cản.”

“Vậy thi thể của đứa nhỏ kia đâu? Bị mẹ nó đưa đi đâu rồi.” Hứa Hiểu Chanh nhỏ giọng đặt câu hỏi, cô ta hít hít mũi, làm bộ lơ đãng nhìn canh thịt trên bàn, “Nếu tìm ra thi thể, canh này hẳn là có thể uống đúng không?”

Mặt Lâm Thu Thạch lộ vẻ bất đắc dĩ, nghĩ thầm cô gái này cũng đủ bản lĩnh, nếu có tìm được thi thể, hắn cũng không định nếm hương vị của nồi canh này. Ngửi thấy thơm thì có làm sao, ai cũng không nói được nguyên vật liệu rốt cuộc là cái gì.

“Tìm thử xem?” Đường Dao Dao nói, “Lúc trước tôi còn tưởng rằng có vấn đề chính là ba chị em kia, nhưng hiện tại cảm giác, có vấn đề chính là mẹ của bọn chúng.”

“Không bằng chúng ta tìm thi thể trước?” Nguyễn Nam Chúc chợt đề nghị, “Dù sao nhà này cũng không lớn.”

Thi thể đứa trẻ sau khi được dọn dẹp sạch sẽ cũng không biết đã bị giấu đi đâu, cũng may nhà này không lớn, muốn tìm hẳn là khá dễ dàng.

“Vậy tìm một chút đi.” Đường Dao Dao đồng ý đề nghị của Nguyễn Nam Chúc, “Vừa lúc chúng ta chưa từng lục soát nhà này, tiện nhìn xem có đầu mối gì mới hay không.”

Vì thế đoàn người bắt đầu kiểm tra khắp nhà.

Nhà ở không lớn, chỉ có ba phòng hai sảnh. Phòng bếp là nơi kiểm tra trọng điểm, Lâm Thu Thạch thấy được một ít nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp. Những nguyên liệu này đa phần đều là chay, hơn nữa nhìn qua rất không tươi mới, cũng khó trách hương vị đồ ăn làm ra rất không ổn.

Bên cạnh phòng bếp là WC, WC không có chỗ gì đặc biệt, thứ duy nhất thu hút ánh mắt, chính là một cái bồn tắm rất lớn bên trong.

Bồn tắm có chút vết bẩn màu đen, thoạt nhìn như là đã thật lâu chưa sử dụng, Lâm Thu Thạch nhìn kỹ, cảm giác vết bẩn màu đen kia hơi giống máu, nhưng hắn cũng không quá xác định.

Mọi người tìm hết một vòng, tưởng chừng đã lật tung mọi ngóc ngách trong nhà ở, vẫn không tìm được túi thi thể kia.

“Rốt cuộc là để ở chỗ nào?” Đường Dao Dao nói, “Chẳng lẽ trong đây còn có căn phòng nào khác?”

Nguyễn Nam Chúc tự hỏi một lát, chợt đứng dậy đi vào phòng bếp.

Đường Dao Dao nói: “Cô vào phòng bếp làm gì? Chỗ nào cũng đã tìm......”

Ai biết Nguyễn Nam Chúc vào phòng bếp một lát, mọi người liền nghe thấy một câu: “Tìm được rồi.”

Lâm Thu Thạch chạy nhanh qua, phát hiện Nguyễn Nam Chúc đứng trước cửa tủ lạnh. Cửa tủ lạnh lúc này mở rộng, lộ ra bên trong một cái túi màu đen.

Chính là cái túi mà người đàn bà dùng để thu dọn thi thể con gái ngày hôm qua, lúc này bị nhét đầy trong tủ lạnh.

“Thế mà đặt trong tủ lạnh.” Đường Dao Dao cảm thấy hơi ghê tởm, “Tôi không muốn ăn đồ bà ta làm nữa.”

Nguyễn Nam Chúc duỗi tay lôi túi đen ra khỏi tủ.

Lâm Thu Thạch thấy thế nói: “Cô định làm gì thế?”

“Kiểm tra một chút.” Nguyễn Nam Chúc cúi đầu, “Mấy người không phải muốn ăn thịt sao?”

Tằng Như Quốc từng nói mình muốn ăn thịt ngượng ngùng cười: “Tôi cũng không nhất định phải ăn......”

Nguyễn Nam Chúc không để ý đến hắn ta, cởi dây buộc túi, làm đồ vật trong túi lộ ra. Bên trong quả nhiên là thi thể bé gái, thi thể bị chặt lung tung rối loạn, có nơi thậm chí không thể phân biệt nổi cụ thể đó là của phần nào bị chặt ra.

Biểu tình của Nguyễn Nam Chúc khi nhìn thấy thi thể đầy máu me cực kỳ bình tĩnh, hắn cẩn thận kiểm tra túi, sau đó ngẩng đầu: “Không thiếu đi bộ vị tương đối quan trọng nào —— ít nhất thì canh xương không phải là dùng con gái bà ta hầm.”

Mọi người: “......”

Đường Dao Dao nhìn Nguyễn Nam Chúc cười gượng: “Chúc Manh, cô cũng quá bình tĩnh đi.”

Nguyễn Nam Chúc nói: “Không bình tĩnh đều đã chết.” Hắn trầm tư một lát, “Vấn đề hiện tại là vì sao bà ta lại muốn giết con gái mình.”

“Ai biết được, có lẽ do bà ta điên rồi?” Đường Dao Dao bực bội nói, “Chúng ta vẫn là cách xa bà ta một chút đi.”

“Ừ.” Nguyễn Nam Chúc thuận miệng theo tiếng.

Cả ngày hôm nay mọi người đều đã không ăn gì, chỉ tùy tiện gặm mấy miếng bánh mì. Đến tối đều bị đói tới uể oải ỉu xìu, tệ nhất chính là nồi canh thịt kia vẫn được đặt ở trên bàn luôn toả ra hương khí.

Mọi người nhớ tới dáng vẻ người đàn bà đó ăn ngon uống ngon, đều có chút kìm không được, lục tục tỏ vẻ bản thân hơi mệt đi ngủ trước đây.

Lâm Thu Thạch cũng đói bụng, sau khi gặm một cái bánh mì vô vị liền về phòng nằm ở trên giường chuẩn bị ngủ.

Nguyễn Nam Chúc nằm bên cạnh hắn, nói: “Anh có biết trước kia tại sao mỗi nhà mỗi hộ đều sẽ sinh nhiều con cái như vậy không?”

Lâm Thu Thạch nói: “Không biết......”

Nguyễn Nam Chúc nghiêng mặt, dán miệng lên tai Lâm Thu Thạch: “Bởi vì khi đó chưa có sản phẩm điện tử, buổi tối bọn họ đều không có việc gì để làm.”

Lâm Thu Thạch: “......”

Nguyễn Nam Chúc: “Anh xem chúng ta hiện tại......”

Lâm Thu Thạch bình tĩnh móc di động của mình ra, tỏ vẻ mình vẫn có sản phẩm điện tử.

Nguyễn Nam Chúc: “Di động của anh còn pin à?”

Lâm Thu Thạch: “Tôi có mang theo sạc......”

Nguyễn Nam Chúc lâm vào trầm mặc, một lát sau, tủi thân nói: “Anh chỉ biết chơi di động, đều không muốn nói chuyện với tôi.”

Lâm Thu Thạch bị biểu tình của Nguyễn Nam Chúc làm cho hoảng hốt, tự dưng lại sinh ảo giác mình thật sự có một cô bạn gái đáng yêu, mà cô bạn gái đáng yêu lúc này còn đang làm nũng với mình, oán trách chính mình không đủ quan tâm.

“Được rồi, cậu muốn nói cái gì?” Lâm Thu Thạch cất điện thoại.

Nguyễn Nam Chúc nói: “Anh đoán tối nay sẽ có người chết hay không?”

Lâm Thu Thạch sửng sốt, không nghĩ tới Nguyễn Nam Chúc sẽ đột nhiên hỏi như vậy.

“Tôi thấy sẽ có đó.” Nguyễn Nam Chúc vươn tay, ôm eo Lâm Thu Thạch, lời ít ý nhiều, “Bởi vì trên trứng gà, đã dính máu tươi.”

Lâm Thu Thạch lâm vào trầm mặc, bắt đầu tự hỏi hàm nghĩa trong câu nói của Nguyễn Nam Chúc.

Nguyễn Nam Chúc lại không giải thích, chỉ nhẹ giọng nói: “Ngủ đi, mai gặp.” Nói xong liền nhắm mắt lại, lâm vào giấc ngủ sâu.

Nguyễn Nam Chúc ngủ, Lâm Thu Thạch lại không thể ngủ.

Nhà ở hẹp y như quan tài, rất chật chội, nếu là người có chứng sợ hãi bị giam cầm ở trong đây chắc chắn thở không nổi.

Cũng may Lâm Thu Thạch không có bệnh lý này, nhưng hắn vẫn có cảm giác cực kỳ không thoải mái như cũ. Trời đã tối hẳn, sương mù trở nên càng dày thêm, muốn thông qua màn sương nhìn thấy cảnh vật xung quanh là điều không thể. Toà nhà ngày thường sừng sững, hiện giờ lẻ loi đứng tại chỗ, như muốn tách biệt khỏi thế giới.

Ban đêm yên tĩnh, là loại yên tĩnh mang đến cho người ta cảm giác an toàn, Lâm Thu Thạch hy vọng sự yên tĩnh này có thể giữ vững đến hừng đông.

Nhưng mà lời Nguyễn Nam Chúc nói, lại giống như trở thành tiên đoán.

Rạng sáng khoảng 3 giờ, Lâm Thu Thạch từ trong mộng tỉnh lại. Chui vào trong tai hắn là một loại âm thanh làm người cảm thấy mười phần không thoải mái.

Âm thanh kia như là có vũ khí sắc bén đang đục vách tường, nặng nề lại chói tai, một nhát, hai nhát, âm thanh này gần trong gang tấc, Lâm Thu Thạch tưởng như chỉ cách nguồn âm này đúng một vách tường.

Hắn mở mắt, ngừng một chốc mới ý thức được thực sự không phải mình đang nằm mơ.

Nguyễn Nam Chúc còn đang ngủ, Lâm Thu Thạch do dự có nên đánh thức hắn hay không, nhưng ngay ở thời điểm hắn do dự, tần suất âm thanh kia bắt đầu nhanh dần, hình như là người bên ngoài đã hết kiên nhẫn, đẩy tốc độ nhanh hơn.

“Cộc” “Cộc” “Cộc”, một tiếng tiếp một tiếng, Lâm Thu Thạch vươn tay, nhẹ nhàng đẩy đẩy Nguyễn Nam Chúc, nói: “Nam Chúc, tỉnh tỉnh.”

Nguyễn Nam Chúc mở mắt, con ngươi hắn hoàn toàn thanh tỉnh, cứ như người vừa rồi ngủ say không phải là hắn: “Làm sao vậy?”

“Bên ngoài có tiếng động.” Lâm Thu Thạch nói, “Giống như có người đang đục vách tường.”

Nguyễn Nam Chúc nhìn về phía vách tường bên cạnh bọn họ. Bởi vì nơi đây đã cũ, vách tường cũng không dày, tiếng động rất dễ dàng truyền đi. Hắn vươn tay, nhẹ nhàng áp bàn tay lên vách tường, sau đó sắc mặt khẽ biến, nói: “Lui ra sau, cách vách tường này xa chút.”

Lâm Thu Thạch gật gật đầu, “Làm sao vậy?”

“Bên ngoài có gì đó.” Nguyễn Nam Chúc nói, “Không biết là cái gì.”

Hai người mở đèn, nương ánh đèn trong phòng, nhìn về phía vách tường không ngừng phát ra âm thanh kia, tiếng đục liên miên không dứt.

Nếu chỉ là tiếng đục phá thì cũng thôi, rất nhanh, Lâm Thu Thạch liền hiểu nguyên nhân Nguyễn Nam Chúc bảo hắn cách xa vách tường.

Chỉ thấy phía trên vách tường cũng không mấy rắn chắc, dần dần bị đục ra một cái lỗ nhỏ, phía sau cái lỗ, một cái dùi nhòn nhọn chậm rãi thò vào......

Bởi vì phòng quá nhỏ, bên cạnh mép giường Lâm Thu Thạch chính là vách tường, cái dùi này vừa nhỏ vừa dài, lúc sau liền chọc xuyên vào vị trí đầu hắn khi hắn nằm trên giường. Lâm Thu Thạch thấy một màn như vậy sắc mặt khẽ biến, nếu vừa rồi hắn vẫn còn ngủ trên giường, chỉ sợ người đều lạnh.

Sau khi cái dùi vói vào, lại lui ra ngoài, dường như bởi vì không nhìn thấy có máu, lại chọc thêm vài cái, sau khi mọi phát chọc vào đều không thấy có máu, rốt cuộc từ bỏ, thu hồi cái dùi nhòn nhọn kia.

Mọi thứ yên tĩnh trở lại, Lâm Thu Thạch nói: “Đi rồi?”

Nguyễn Nam Chúc nhíu mày: “Chờ một chút.”

“Tôi đi nhìn.” Lâm Thu Thạch đột nhiên nghĩ đến cái gì, hắn cong lưng, nhìn thoáng qua cái lỗ tường bị chọc thủng, một lần liếc mắt này thiếu chút nữa doạ tới linh hồn nhỏ bé của hắn bay mất, chỉ thấy bên ngoài cái lỗ, là một đôi mắt đen, tròng trắng mắt hiện đầy tơ máu, mang theo nồng nặc mùi vị chết chóc điên cuồng.

Đôi mắt kia cũng nhìn thấy Lâm Thu Thạch, sau khi biết mình không giết được Lâm Thu Thạch, ngay sau đó liền biến mất ở bên ngoài.

Lâm Thu Thạch bị một màn này dọa chảy đầy mồ hôi lạnh, thấp giọng mắng hai câu: “Vãi chưởng, bên ngoài rốt cuộc là người hay quỷ vậy.”

Nguyễn Nam Chúc nói: “Không biết, đừng đi ra ngoài, tới hừng đông tính sau.”

Lâm Thu Thạch giơ tay lau mồ hôi lạnh trên trán: “Ừ......” Tình hình này quả thực giống cảnh phim kinh dị như đúc, hắn trăm triệu không nghĩ tới sẽ nhìn thấy một đôi mắt ở cái lỗ đó, lại còn nhìn nhau một lát với đôi mắt kinh dị đó.

“Sao anh lại dễ tỉnh như vậy.” Nguyễn Nam Chúc hỏi, “Âm thanh này cũng không lớn đâu.”

“Thính lực của tôi đặc biệt tốt.” Lâm Thu Thạch nói.

“Vậy cũng đúng.” Nguyễn Nam Chúc nói, “Mỗi lần đều là anh tỉnh lại trước.”

Lâm Thu Thạch thở dài, lại nhìn lỗ trên tường kia một cái, “May là tỉnh.” Bằng không hiện tại đầu hắn có lẽ đã bị đục một lỗ.

Nhưng mà hắn mới vừa thở một hơi, liền nghe tiếng cộc cộc cộc một lần nữa xuất hiện, chỉ là vị trí xuất hiện so với vừa rồi xa hơn, có vẻ là đi đục vách tường người khác.

“Vãi chưởng, nó còn chưa từ bỏ à.” Lâm Thu Thạch mắng, “Chúng ta làm sao bây giờ? Có cần báo cho bọn họ không?”

Nguyễn Nam Chúc nhìn Lâm Thu Thạch: “Anh ở trong đây chờ tôi, tôi đi xem rốt cuộc đó là thứ gì.”

Lâm Thu Thạch nói: “Cùng nhau đi, nếu xảy ra chuyện cũng có thể giúp đỡ lẫn nhau.”

Nguyễn Nam Chúc cười như không cười: “Anh không sợ?”

Lâm Thu Thạch: “Không phải còn có cậu sao.”

Nguyễn Nam Chúc nghe vậy ý cười càng thêm rõ nét, hắn nói: “Anh có biết, bộ dáng anh toàn tâm toàn ý tin tưởng người khác như vậy thực sự hấp dẫn người không?”

Lâm Thu Thạch sửng sốt: “Cái gì?”

Nguyễn Nam Chúc: “Quên đi, không có việc gì.”

Hai người đi đến cạnh cửa, mở cửa sắt ra, cửa sắt phát ra tiếng kẽo kẹt cực kỳ chói tai, tiếng vừa phát ra, âm thanh đục tường bên ngoài lập tức ngừng. Nguyễn Nam Chúc đi ra ngoài trước, Lâm Thu Thạch đi theo sau hắn. Trên hành lang không có đèn, một mảnh đen nhánh, Lâm Thu Thạch để phát nguồn sáng, mở đèn pin trong di động lên, chiếu tới phía trước. Cũng may hành lang này không dài, đứng ở cuối cũng có thể nhìn thấy toàn bộ hành lang không sót gì. Lâm Thu Thạch nhớ rõ âm thanh phát ra từ bên phải, vì thế liền bước qua phải hai bước.

“Từ từ.” Nguyễn Nam Chúc đột nhiên kéo Lâm Thu Thạch lại, “Ở đó có người.”

Lâm Thu Thạch nhìn theo hướng Nguyễn Nam Chúc chỉ, quả nhiên phát hiện một bóng người ngồi xổm trong góc, hắn nhìn kỹ, mặt lộ vẻ ngạc nhiên: “Đây không phải bé gái sinh ba kia sao?”

“Thật đúng là.” Nguyễn Nam Chúc nói, “Cô bé, em làm gì ở đó vậy?”

Bóng người ngồi trong góc tường chậm rãi đứng lên, cô bé mặc một chiếc váy nhỏ, trên đầu đeo một cái sừng dê đáng yêu, mặt vô biểu tình đi tới chỗ Lâm Thu Thạch cùng Nguyễn Nam Chúc.

“Em không ngủ được.” Giọng bé gái vang lên mang theo hương vị non nớt, cô bé đi tới trước mặt Lâm Thu Thạch, ngẩng đầu nhìn hắn, “Em không ngủ được.”

“Mau trở về đi thôi.” Lâm Thu Thạch nói, “Muộn lắm rồi, bên ngoài không an toàn.”

Cô bé nghe vậy, lại là nhìn qua cửa nhà mình, cuối cùng cái gì cũng không nói, xoay người đi về nhà.

Lâm Thu Thạch cùng Nguyễn Nam Chúc, nhìn cô bé lại lần nữa biến mất trong bóng tối.

“Đúng là cô bé sao?” Lâm Thu Thạch nghi hoặc nói, “Vì sao cô bé muốn làm như vậy......”

Nguyễn Nam Chúc nhấp môi: “Trên người trên đầu đứa trẻ đều không có bột phấn.” Ngụ ý, đứa trẻ đó vừa không phải Tiểu Thập, cũng không phải Tiểu Thổ, mà là đứa bị chặt thành mấy khúc đã chết Tiểu Nhất.

Lâm Thu Thạch: “...... Có lẽ là mấy đứa tắm xong đổi quần áo?”

Nguyễn Nam Chúc trào phúng cười cười: “Hy vọng như thế đi.”

Bởi vì chuyện này, sau nửa đêm Lâm Thu Thạch cũng chưa ngủ được.

Nguyễn Nam Chúc vẫn một mực có bản lĩnh như cũ, ôm Lâm Thu Thạch ngủ ngây ngốc ngọt ngào vô cùng, thậm chí buổi sáng lúc rời giường còn nằm lại thêm một lát.

“Tôi bị ngã rồi, cần Thu Thạch phải ôm ôm mới có thể ngồi dậy.” Nguyễn Nam Chúc ghé vào trên giường.

Lâm Thu Thạch đối với làm nũng của Nguyễn Nam Chúc tỏ vẻ rất đau khổ, nói: “Này anh trai, anh có thể đừng dùng gương mặt này làm nũng có được không?”

Nguyễn Nam Chúc: “Tại sao thế, anh không thích Manh Manh sao?” Biểu tình hắn yếu đuối đáng thương, mắt to bắt đầu ngập nước —— thật sự là rất có triển vọng tương lai hành nghề diễn viên.

Lâm Thu Thạch nói: “Manh Manh, đứng lên.”

Nguyễn Nam Chúc: “......”

Lăn lộn trên giường một hồi lâu, hai người mới cọ tới cọ lui đi rửa mặt. Trong lúc rửa mặt Nguyễn Nam Chúc người này còn chưa có diễn đủ, dựa vào trên người Lâm Thu Thạch nói: “Anh Lâm Lâm, đêm qua anh thật là lợi hại á.”

Lâm Thu Thạch còn chưa hé miệng, lời này đã bị Tằng Như Quốc đánh răng bên cạnh nghe thấy, ánh mắt lập tức trở nên mờ ám, nói câu: “Người trẻ tuổi thân thể thật tốt.”

Lâm Thu Thạch nghiến răng nghiến lợi: “Tôi lợi hại như nào?”

Nguyễn Nam Chúc nói: “Đáng ghét, một hai phải để người ta nói rõ ràng nữa sao?”

Lâm Thu Thạch thiếu chút nữa cắn đứt bàn chải đánh răng trong miệng.

Buổi sáng hôm nay, đồ ăn lại quay về bánh mì không mùi không vị, nhưng ít nhất là sau ngày hôm qua, mọi người đều cảm thấy có bánh mì ăn vẫn còn khá tốt...... Ít nhất nguyên liệu không phải thứ gì kì quái.

“Tôi nói cho mọi người một chuyện.” Trong lúc ăn cơm, Đường Dao Dao nhỏ giọng mở miệng nói, “Trước khi tôi ăn cơm có đi xem qua tủ lạnh, không thấy thi thể bên trong.”

“Không thấy?” Hứa Hiểu Chanh trợn tròn đôi mắt, “Không thấy là có ý gì...... Chẳng lẽ cơm trưa của chúng ta lại phải có thịt?”

Nhắc tới thịt, dạ dày mọi người lại bắt đầu quay cuồng.

“Nói không chừng là hiểu lầm thôi.” Đường Dao Dao nói, “Ngày hôm qua không phải đã kiểm tra qua thi thể, không có thiếu mất cân lạng nào sao?”

“Ai biết.” Nguyễn Nam Chúc nói, “Thiếu một hai miếng thịt chẳng lẽ cô có thể phát hiện?”

Thời điểm mọi người đang nói chuyện, hai chị em song sinh kia vừa vặn từ phòng ngủ đi ra.

Lâm Thu Thạch nhớ tới cái gì, hắn đứng lên giả vờ như đi lấy điều khiển TV, lướt ngang qua bên cạnh hai đứa trẻ, thừa dịp cơ hội này, soi xét cơ thể chúng.

Nhưng mà lại xảy ra sự tình không thể tưởng tượng, hai cô bé này, một đứa trên vai dính phấn, một đứa trên tóc dính phấn —— vậy đứa trẻ hôm qua Lâm Thu Thạch cùng Nguyễn Nam Chúc nhìn thấy kia, lại là ai? Còn có người đục vách tường, chẳng lẽ chính là Tiểu Nhất đã chết?

Nghĩ đến đống thây bằm trong tủ lạnh kia, yết hầu Lâm Thu Thạch liền giật giật.

Nguyễn Nam Chúc hướng ánh mắt dò hỏi về phía Lâm Thu Thạch, Lâm Thu Thạch hơi hơi lắc lắc đầu, nói đáp án cho Nguyễn Nam Chúc. Nguyễn Nam Chúc thấy thế cũng không kinh ngạc, chỉ là bình tĩnh cười cười, nói: “Hôm nay ăn bánh mì vẫn là khá tốt.”

“Chẳng lẽ bánh mì này hương vị mỗi ngày đều khác nhau sao?” Đường Dao Dao không cao hứng nói.

“Đương nhiên không giống nhau.” Nguyễn Nam Chúc nói, “Một bữa cơm cuối cùng trước khi chết, chung quy so với đồ ăn ngày thường còn mỹ vị hơn nhiều.”

Tác giả có lời muốn nói: Thật ra lúc viết thịt viên cũng viết đến đói bụng... Tác giả đói bụng chìm đắm trong suy nghĩ, tầm mắt chuyển qua độc giả Thủy Linh Lăng...... Xin ít dịch dinh dưỡng điiiiii _ (: з 」∠) _

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.