Tuyệt Sắc Quyến Rũ: Quỷ Y Chí Tôn (Thiên Y Phượng Cửu)

Chương 4: Chương 4: Trí nhớ dung hợp




“Trước đừng khóc, đem sự tình nói với ta một chút đi!” nàng vừa nhíu mày vừa nói, thầm nghĩ: Nếu không phải muốn biết sự tình của sợi u hồn trong đầu này cùng với tình huống dưới mắt, nàng phỏng chừng đã sớm rời khỏi đây, cũng sẽ không ngồi ở chỗ này nghe nàng ta ở nơi nào đó kêu khóc không ngừng.

Giọng nói trong đầu dừng lại, kiềm chế tiếng khóc thút thít. Nàng ta cũng không đem sự tình nói tỉ mỉ cùng nàng, bởi vì, thông minh như nàng ta cũng biết lúc này nên làm gì là tốt nhất đối với nàng ta. Vì vậy, nói:

“Ta đã chết, thân thể này sẽ là của ngươi. Phượng Cửu, ta chỉ yêu cầu ngươi hai chuyện: Một là, ta muốn Tô Nhược Vân sống không bằng chết! Một đao giết nàng không thể giải tỏa được mối hận trong lòng ta, chỉ có làm nàng ta sống không bằng chết và chịu hết mọi hành hạ mới có thể hiểu hết tâm trạng và hận ý của ta!”

Giọng nói của nàng ta nồng đậm hận ý, đến giờ phút này, nàng biết rõ mình đã không cách nào vãn hồi bất cứ điều gì. Mong muốn duy nhất chính là kẻ hại nàng thành ra như vậy, Tô Nhược Vân kia, sống không bằng chết!

Phượng Cửu nhíu nhíu mày, không mở miệng, chẳng qua là ngoắc ngoắc khoé miệng, mang theo mấy phần tựa như cười mà không phải cười.

Lúc này, phảng phất biết trong lòng nàng đang suy nghĩ gì, Phượng Thanh Ca nói tiếp: “Ta không biết ngươi từ đâu tới đây, cũng không biết lúc trước thân phận ngươi là gì, nhưng từ lúc ngươi mới tỉnh lại đã ung dung ứng đối với tình huống vừa rồi kia, ta tin tưởng ngươi tuyệt đối không phải là người bình thường, ít nhất, sẽ không ngốc giống như ta như vậy, rơi vào kết quả bị người đoạt thân phận và sát hại tính mệnh.”

Nghe vậy, mâu quang Phượng Cửu chợt lóe lên, bên mép nụ cười càng sâu thêm mấy phần, nói:

“Nói đi! Chuyện thứ hai là gì.”

Nghe nói như vậy, Phượng Thanh Ca biết là nàng đã đáp ứng, âm thầm thở phào đồng thời giọng nói có mấy phần ảm đạm cùng bi thương:

“Thân nhân của ta đều là những người rất tốt. Mọi người đều coi ta như bảo vậttrong lòng bàn tay, ta hy vọng ngươi có thể thay thế ta chiếu cố bọn họ thật tốt, không nên để cho bọn họ biết, biết ta đã không còn ở đây...”

Ngón tay tinh tế trắng nõn nhẹ nhàng gõ ở trên bàn, gõ gõ gõ thanh âm rất mảnh nho nhỏ, lại để cho trái tim Phượng Thanh Ca lo lắng không yên. Nàng ta không cách nào biết được tâm tư Phượng Cửu, nhưng không có cách nào khác, nàng ta cũng không hy vọng nghe được lời cự tuyệt từ trong miệng nàng, vì vậy, liền nói:

“Ta đem toàn bộ trí nhớ của mình cũng để lại cho ngươi, như vậy ngươi liền có thể biết được tất cả mọi chuyện phát sinh, Phượng Cửu, nhất định phải giúp ta, nhất định phải giúp ta...”

Lúc Phượng Cửu nghe giọng nói trong đầu hạ xuống, đầu chợt đau một chút, giống như là bị người cưỡng ép nhét cái gì vào. Nàng cau mày nhắm mắt lại tiếp nhận một cỗ đau đớn tràn qua, qua một hồi lâu mới từ từ mở mắt, mà trong óc nàng, cũng xuất hiện rất nhiều thông tin của trí nhớ vốn không thuộc về nàng...

Cũng có lẽ bởi vì trí nhớ của Phượng Thanh Ca cùng trí nhớ của nàng dung hợp lại với nhau, vì vậy, khi trong đầu lướt qua một màn lúc dung nhan bị hủy, nàng thậm chí có chút cảm động lây, thật giống như thừa nhận đao hoa kia, đau kia chính là của bản thân nàng.

“Tô Nhược Vân sao? ha ha, có ý tứ.” Trí nhớ trong đầu dung hợp, cũng để cho nàng hiểu được tình cảnh trước mắt của bản thân cùng với sự tình khắp mọi nơi. Vì vậy, nàng đứng dậy đến bên người nam tử đã chết đi kia, cởi hết quần áo trên người hắn, đem của đáng tiền vơ vét hết không còn sót lại gì.

Trên người mình quần áo bị xé một bên tay áo, nơi vạt áo cũng bị xé rách, nàng liền trực tiếp xé một khối vải trong quần che kín dung nhan, dung nhan bị hủy này quá làm người khác chú ý, muốn rời đi nơi này thì nhất định phải lặng lẽ không tiếng động, không được làm người khác chú ý.

Chỉ tiếc, gian phòng này tìm khắp cũng không có một món có thể đựng quần áo, về phần quần áo đàn ông kia, dưới cái nhìn của nàng thật sự là quá bẩn, không thể mặc.

Nghĩ tới nơi đây vốn là tầm hoan tác nhạc, vì vậy, nàng đem tay áo bên kia cũng xé đi, lộ ra hai cánh tay như ngó sen trắng như tuyết giơ lên, lại đem quần áo xử lý một chút, biến hoá váy áo ở ngực, ánh mắt rơi vào màn lụa mỏng bên trên, đưa tay kéo lên một cái trước khi phi thân từ cửa sổ phía sau rời đi...

Sau khi vững vàng hạ xuống kiểm tra bốn phía, thấy phía trước chỉ có một con đường có thể đi, vì vậy liền đi lẫn vào sân phía trước nơi mà ở chính giữa là những kẻ đang trêu chọc nữ tử. Đúng lúc nàng phải dời bước rời đi, một tiếng thét chói tai chợt vang lên.

“Ahhhhh! Giết người!”

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.