Vạn Yêu Chi Tổ

Chương 125: Chương 125: Lạnh lùng vô tình




Thử Vương hai mắt hiện lên hàn quang, thân thể vừa động, cũng không thấy hắn nhúc nhích chút nào, đảo mắt đã xuất hiện trước mặt Tiểu Bạch Hổ. Trong nhất thời, thân hình cực đại của hắn mang theo uy áp trầm trọng, đem khí thể của Tiểu Bạch Hổ đè ép, làm không khí chung quanh cũng muốn đông cứng lại.

"Hắc hắc!!!"

Thử Vương trong miệng phát ra tiếng cười quái dị, cái móng chuột to lớn hướng đầu Tiểu Bạch Hổ vồ tới. Dưới uy áp cường hãn của hắn, Tiểu Bạch cơ bản không thể động đậy, hai con mắt nhìn chằm chằm vào móng chuột đang tới gần, hiện ra thần sắc sợ hãi, trong sự sợ hãi còn mang theo một chút tiếc nuối cùng không muốn rời xa.

Nàng quay đầu liếc nhìn thiếu nữ phía sau, nói: "Phỉ tỷ tỷ, Tiểu Bạch không thể giúp được ngươi."

Thiếu nữ thấy Tiểu Bạch Hổ trong mắt hiện lên tuyệt vọng cùng tiếc nuối, trên mặt cũng lộ ra thần sắc giãy dụa, hét lớn: "Không cho phép tổn thương Tiểu Bạch." Thanh âm bén nhọn, nhưng lại cất dấu sự vô lực.

"Hắc hắc, bản Đại Vương không chỉ ăn đầu Bạch Hổ này, còn đem ngươi ăn nốt. Đừng nóng vội, ta sẽ để các ngươi được đoàn tụ trong bụng của ta." Thử Vương nào bị điểm ấy thanh âm hù sợ, móng chuột như trước không ngừng rơi xuống đầu Tiểu Bạch Hổ.

"Ngươi tại tìm chết."

Đúng lúc này, biến cố phát sinh. Chỉ thấy, thiếu nữ một thân vốn tràn đầy hòa khí, bỗng nhiên biến đổi thành hoàn toàn bất đồng, lạnh như băng. Không, không thể xem như lạnh như băng, có lẽ nói là vô tình mới đúng. Khí chất đạm mạc vô tình đột nhiên xuất hiện trên người thiếu nữ.

Loại đạm mạc này, là đối với thiên địa vạn vật coi thường, là không thèm để ý chút nào, là coi thường không quan tâm, phảng phất như trong mắt nàng, mọi sự vật đều không tồn tại. Sự vô tình này, nhìn không ra nửa điểm tình cảm, chính là triệt để vô tình, tựa như khí chất thái thượng vong tình cổ quái trong truyền thuyết cùng một dạng.

Thời điểm khí chất trên thân chuyển biến, ánh mắt lẫn sắc mặt nàng cũng đồng thời biến thành đạm mạc vô tình, giống như thiếu nữ này đột nhiên trong nháy mắt biến thành một người khác. Tình cảnh này, có thể nói là quỷ bí tới cực điểm, làm cho lòng người nhịn không được toát ra một cổ hàn khí.

Đôi mắt vô tình của thiếu nữ rơi vào trên người Thử Vương, Thử Vương liền cảm thấy một cỗ băng hàn lạnh thấu xương từ đáy lòng truyền ra, vốn cái móng chuột muốn chụp lên đầu Tiểu Bạch Hổ, cũng không tự chủ được ngừng lại giữa không trung.

"Đây là chuyện gì, tại sao lại như vậy. Vừa rồi nàng rõ ràng còn là người thường mà." Thử Vương khó tin nhìn cảnh tượng trước mắt.

"Hừ!!!"

Thiếu nữ vô tình nhẹ nhàng vung tay lên, một cỗ lực lượng vô hình bỗng nhiên đánh lên thân hình Thử Vương. Thử Vương chỉ cảm thấy trên người đau nhức kịch liệt, thân thể không một dấu hiệu bị đánh bay ra ngoài. "Phanh" một tiếng, nặng nề phá tan vòng vây bầy chuột ở phía sau, trên trăm con chuột ngay tại chỗ bị hắn đụng cho huyết nhục văng tung tóe, chết trong nháy mắt.

"Hử?" Thiếu nữ vô tình khẽ cau mày dò xét lại người mình, giọng lạnh như băng nói: "Không nghĩ tới thân thể này lại vô dụng như vậy, ngay cả một tia lực lượng nhỏ bé của ta cũng không chịu được. Quá tệ ." Nhìn thần sắc tựa như bất mãn của nàng, có thể thấy được, nàng ngay cả với chính mình cũng biểu hiện rất vô tình.

Thấy Thử Vương bị đánh bay ra ngoài, thiếu nữ âm thầm nhíu mày, nàng vừa rồi tưởng có thể nhất cử đem hắn diệt sát, lại không nghĩ Thử Vương có thể ngăn cản được, khiến bản thân có chút ngoài ý muốn.

"Ngao!!!"

Tại lúc thiếu nữ chuẩn bị bổ sung thêm một kích, đột nhiên ở phía xa, một tiếng hổ gầm kinh thiên động địa đột nhiên bạo phát, phóng lên trời, bá đạo vô cùng, trong chớp mắt liền bao trùm hơn nửa Nam Man. Trong tiếng hổ gầm mang theo phẫn nộ cùng lo lắng, còn có uy áp cường đại.

Tiếng hổ gầm xông lên tận vòm mây, quẩn quanh không ngừng giữa không trung, oai vũ nồng đậm, liên miên không dứt, làm cho tất cả sinh linh bao phủ trong đó kinh hãi khó chịu, không ít tiểu động vật ngay tại chỗ bị chấn cho quỳ rạp trên mặt đất.

"Di!!!"

Thiếu nữ vô tình nghe thấy tiếng hổ gầm, vốn động tác đang tính một lần nữa ra tay, lại đột nhiên ngưng lại giữa không trung, không có tiếp tục. Hơn nữa, khí chất lạnh lùng vô tình trên người cũng đồng thời thu liễm, con mắt đang híp lại cũng mở ra, khí chất trên thân khôi phục lại vẻ bình thản cùng tự nhiên, làm cho sinh linh nhịn không được muốn thân cận như trước, cùng với vừa rồi tựa như hai thái cực.

Nếu không tận mắt nhìn thấy, tuyệt đối sẽ không thể tin. Một loại lạnh lùng vô tình, một loại tự nhiên bình thản, hai loại khí chất hoàn toàn bất đồng lại cùng lúc xuất hiện trên thân một người.

"Ừ!" Thiếu nữ mở to mắt, nhìn về phía bốn phía, nhãn quang rơi vào địa phương Thử Vương bị đánh bay, tràn đầy nghi hoặc nói: "Vừa rồi ta bị làm sao vậy? Tiểu Bạch, Tiểu Bạch! Ngươi không sao chớ." Trong lòng có chút nghi hoặc, tựa hồ cũng không nhớ rõ tình huống phát sinh lúc trước, đảo mắt nhìn quanh, liền rơi vào trên người Tiểu Bạch Hổ.

Vội vàng chạy tới, khẽ vươn tay, đem nàng một lần nữa ôm vào trong ngực.

"Trời ạ, quá kinh khủng, thiếu nữ này đến tột cùng là ai, khí tức vừa rồi thật đáng sợ, khiến ta cơ hồ một chút ý niệm phản kháng trong đầu cũng không có."

Mà lúc này, Bạch Hồ bên cạnh cũng bị hù cho khiếp sợ, trong lòng nhấc lên sóng to gió lớn. Vốn nàng còn tưởng phải liều mạng nguyên khí đại thương, ra tay đem bầy chuột trước mắt bức lui, không nghĩ tới, sẽ có biến cố kinh người như thế xảy ra. Trong sát na thiếu nữ biến thành lạnh lùng vô tình, đáy lòng nàng cũng có cảm giác băng hàn thấu xương, phảng phất như đối phương có thể đem mình đơn giản diệt sát.

Cảm giác này, làm cho nàng không rét mà run.

Thân ảnh thiếu nữ trong mắt nàng lúc này cũng được bao phủ thêm một tầng sắc thái thần bí.

"Còn có tiếng hổ gầm này, chẳng lẽ là hắn đang đến đây." Bạch Hồ ngẩng đầu nhìn phương hướng tiếng hổ gầm truyền đến.

Tại hướng kia, một đầu Hắc Hổ cự đại đang lấy tốc độ kinh người, nhanh hướng thiếu nữ cùng bầy chuột chạy đến. Nhanh đến nỗi thân ảnh của hắn nếu dùng mắt thường cũng không thấy rõ, chỉ thấy, những nơi hắn chạy qua liền có một đạo tàn ảnh xuất hiện, thật lâu vẫn chưa tiêu tán.

"Hổ gầm? Tiếng hổ gầm này đến tột cùng là ai phát ra, vì cái gì ta lại có cảm giác đau lòng?"

Đế Thích Thiên bằng tốc độ nhanh nhất nhảy vọt về phía trước, trong mắt hổ bắn ra tinh quang bức người, vương vân màu tím trên trán cũng điên cuồng nhảy lên. Vừa rồi, khi Tiểu Bạch phát ra tiếng hổ gầm, trong lòng hắn cũng sinh ra một hồi đau đớn, loại đau đớn này tựa như đau đớn khi mất đi thân nhân đồng dạng.

Trong nháy mắt, hắn liền hướng phương vị tiếng hổ gầm truyền đến điên cuồng chạy tới, trong miệng cũng phát ra một tiếng rít gào tràn ngập uy hiếp. Hắn hiện tại đã xác định, địa phương đó chắc chắn đang xảy ra sự tình cùng mình có liên quan.

Vừa di chuyển, trong đầu vừa không ngừng điên cuồng suy đoán: "Là ai, đến tột cùng là ai? Ta nghe được trong thanh âm hổ gầm có chứa khí tức quen thuộc, nhất định là Hổ tộc. Bất quá Hổ tộc cùng ta có quan hệ, cũng chỉ có Bạch Hổ mụ mụ cùng hai đệ đệ muội muội, lại đều bị người tu tiên bắt đi, chẳng lẽ bọn hắn trốn ra được rồi?"

Trong nội tâm âm thầm đoán đủ loại tình huống, càng nghĩ, hắn càng cảm thấy khả năng bọn họ từ trong tay tu tiên giả trốn thoát đi ra. Bất quá, ý nghĩ này vừa mới xuất hiện, liền lập tức bị hắn loại bỏ. Tu tiên giả đáng sợ thế nào hắn đã lĩnh giáo qua, mà bắt đi bọn họ trước kia nhất định là tu tiên giả trong tông phái, dùng năng lực của bọn chúng, Bạch Hổ bọn họ không có khả năng chạy thoát.

Càng nghĩ, Đế Thích Thiên càng có cảm giác muốn nhanh chóng gặp Hổ tộc phát ra tiếng hổ gầm kia để xác minh, cộng thêm lo lắng trong lòng, liền vận toàn bộ lực lượng để đẩy nhanh tốc độ. Hắn đã mờ mờ ảo ảo suy đoán được, lúc trước nội tâm sở dĩ bực bội bất an, khó có thể tĩnh tâm, là cùng chủ nhân tiếng hổ gầm có liên quan.

Bởi vì nguyên nhân tâm tình bực bội, hắn rời khỏi Vạn Yêu Cốc, du đãng bốn phía khắp Nam Man, mà vị trí lúc trước cách phương hướng tiếng hổ gầm phát ra cũng không quá xa. Khi hắn vận dụng tốc độ cực hạn, chẳng bao lâu thời gian đã cách địa phương thiếu nữ các nàng đang đứng không xa.

Hai mắt hổ vô cùng sắc bén, trong nháy mắt liền đem tất cả sự vật phía xa thu vào trong mắt.

Một đám chằng chịt vài chục vạn con chuột đang đem một phiến thiên địa vây khốn chặt chẽ, trong đó, một con chuột cực đại khoảng chừng có thể so với Hổ tộc trưởng thành đang nhe răng trợn mắt đứng trước bầy chuột. Chính giữa vòng vây là một thiếu nữ, một tiểu Bạch Hổ, cùng một đầu Bạch Hồ. Đầu đại thử biểu tình đang lộ ra quang mang hung ác, một bộ dạng kích động, nhưng lại không dám đơn giản tiếp cận thiếu nữ, tưa như cực kỳ kiêng kị.

Vừa rồi thiếu nữ đột nhiên chuyển biến, đem hắn hù dọa không nhẹ, nếu không phải hắn một thân phòng ngự kinh người mà nói, chỉ sợ đã bị đành thành năm bảy đoạn.

Tới khi hắn bò dậy, thấy khí tức trên thân thiếu nữ lại bỗng nghịch chuyển, một lần nữa khôi phục trạng thái vô hại trước kia. Có kinh nghiệm sương máu trước đó, hắn cũng không dám đơn giản phát động công kích.

Loại tình cảnh sinh tử của bản thân không nằm trong tay mình như vừa rồi, chỉ cần tưởng tượng, liền không nhịn được sinh ra khiếp đảm.

"Không được, phải thử một lần nữa, bằng phòng ngự của ta, nếu thật có biến cố phát sinh, cùng lắm thì bỏ chạy xuống dưới lòng đất." Do dự mãi, Thử Vương trong lòng nổi lên hung ác, cảm thấy không cam lòng. Hai chân sau mạnh mẽ đạp trên mặt đất, nhào về phía trước, hai móng chuột lóe lên màu huyền hoàng (màu của trời và đất kết hợp) sáng bóng như kim loại, dị thường dữ tợn.

Trong nháy mắt, hắn chợt nổi lên một chủ ý, móng chuột đột nhiên hướng về Tiểu Bạch Hổ đang được thiếu nữ ôm trong ngực.

"Bọn chuột nhắt, ngươi dám!" .

Móng chuột giơ lên, một lần nữa hướng về cái đầu nhỏ của Tiểu Bạch Hổ, giống như tia chớp, làm thiếu nữ chỉ có thể trơ mắt mà nhìn, trên mặt tuôn ra nước mắt, tràn đầy vô lực.

Nhưng mà, đúng lúc này, một tiếng rít gào bá đạo như thiên uy vang lên. Toàn bộ bốn phía, trong phương viên ngàn mét, đại địa ầm ầm chấn động, giống như địa chấn, kịch liệt quay cuồng, hoa cỏ cây cối bốn phía, từng mảnh hoa lá đều trở nên điêu linh. Một cỗ khí thế mênh mông như biển bỗng nhiên bao phủ toàn bộ không gian, không khí tựa hồ bị cứng lại.

Không ít cổ thụ che trời cũng kịch liệt lay động, hoa văn trong cây bị đánh thành nát bấy.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.