Vợ Ơi Cả Thế Giới Chờ Người Ly Hôn

Chương 143: Chương 143: Ngoài lạnh trong nóng




Bạch Cẩm Sương ngẩng đầu nhìn Mặc Tu Nhân, vẻ mặt vô cùng xúc động: “Mặc Tu Nhân... tôi.. “

Cô muốn xin lỗi và cảm ơn, nhưng cô không biết nên nói thế nào.

Ngưng lại một lúc lâu, cô thật sự hỏi: “Không phải Bạch Cao Minh nói thư bị mô phỏng sao?”

Nói xong lời này, Bạch Cẩm Sương đã muốn thắt cổ tự vẫn, sao cô có thể không biết nói chuyện như vậy! Cuối cùng cô cũng hiểu tại sao Mặc Tu Nhân lại không tò mò chút nào khi nghe người làm nói rằng trước đó Bạch Linh Lan đã dùng một bức thư để uy hiếp cô. Có vẻ anh đã biết chuyện này lâu rồi! Mặc Tu Nhân giễu cợt nhìn cô: “Đến bây giờ em đừng nói với tôi là em không biết, là tôi bắt cô ta nói vậy”

Bạch Cẩm Sương cắn môi: “Ngài Mặc, tôi xin lỗi, cảm ơn anh!” Mặc Tu Nhân biết cô muốn nói gì. Xin lỗi vì bản thân không nên hiểu lầm anh, và cảm ơn anh đã giúp cô lấy lại lá thư. Anh trực tiếp khịt mũi: “Em không cần nói gì cả, tôi cũng không cần! Vốn dĩ tôi còn đang do dự không biết có nên đưa bức thư này cho em hay không. Nếu tôi biết, em kiên cường như vậy, khi vừa lấy được bức thư này tôi đã đưa nó cho em rồi” . truyện xuyên nhanh

Bạch Cấm Sương nhận lá thư từ tay Mặc Tu Nhân, nhưng cô không đọc. Cô xấu hổ nhìn Mặc Tu Nhân, giọng điệu có chút áy náy: “Ngài Mặc, trước đây là tôi không biết. Anh vì chuyện này mới nhúng tay vào hôn lễ của Cận Thần Huy và Bạch Linh Lan, tôi xin lôi”

Mặc Tu Nhân lạnh nhạt nhìn cô một cái: “Không cần đâu” Bạch Cẩm Sương cắn môi: “Dù sao cũng cảm ơn ngài Mặc!” Mặc Tu Nhân quay người đi về phía cửa sổ, không còn nhìn Bạch Cẩm Sương nữa. Bạch Cẩm Sương bất lực cầm phong bì, quay người bước ra ngoài.

Về đến phòng, cô mở bức tâm thư ra. Sau khi đọc xong bức thư, cô chợt hiểu tại sao lúc Mặc Tu Nhân nhận được bức thư này nhưng lại giữ bí mật. Nói đến đây, anh cũng chỉ là sợ cô tức giận. Bạch Cẩm Sương lần đầu tiên cảm nhận được Mặc Tu Nhân đúng là ngoài lạnh trong nóng.

Trước đây Bạch Cẩm Sương có vô số suy đoán về bức thư này, nhưng khí thực sự đọc xong, cô mới biết bức thư nói gì, và tại sao Mặc Tu Nhân lại do dự trước khi đưa nó cho cô.

Biết được những gì Mặc Tu Nhân đã làm trong lòng cô có chút cảm động. Bức thư mà mẹ cô để lại cho cô viết cô không phải là con gái ruột của mẹ và Bạch Cao Minh. Bạch Cẩm Sương cũng hiểu tại sao Bạch Cao Minh lại đổi xử với cô ngày càng tệ sau khi mẹ cô qua đời, hóa ra ông ta biết thân thế thực sự của cô.

Năm đó khi Vũ Huyền chuẩn bị sinh con thì biết tin chồng phản bội, còn có cả con riêng, mà đứa trẻ đó chỉ kém đứa bé trong bụng bà có hai tháng tuổi.

Khi Vũ Huyền khó sinh, Bạch Cẩm Sương vẫn đang ở bên người thứ ba đó. Cuối cùng, đứa trẻ chết trên bàn mổ, Vũ Huyền gần như phát điên, bà lết thân thể mệt nhọc của mình lên sân thượng của bệnh viện, định kết liễu cuộc đời mình bằng cách nhảy từ đây xuống.

Nhưng bà không ngờ sẽ gặp Bạch Cẩm Sương mới chào đời ở đây. Đứa bé này đã cứu rỗi cuộc đời bà, nhìn thấy đứa trẻ tội nghiệp, bà thấy xúc động và cảm thấy đây là định mệnh giữa mình và đứa trẻ này, ông trời đã gửi đứa trẻ này để bù đắp cho bà.

Bà cảm thấy thương hại cho Bạch Cẩm Sương, trong phút giây mềm lòng, đã bể đứa trẻ này xuống và yêu cầu bác sĩ và y tá giúp che giấu thân thế của đứa bé này Các bác sĩ, y tá đỡ đẻ cho chị thấy bà sinh con mà không có chồng bên cạnh, đứa bé lại còn chết do khó sinh, hoàn cảnh thương tâm nên họ giấu nhẹm chuyện này giúp bà. Lúc đó Bạch Cao Minh thực sự không biết thân thế của đứa bé.

Vì Bạch Cẩm Sương, Vụ Huyền và Bạch Cao Minh tiếp tục cuộc hôn nhân này hơn mười năm.

Mãi đến khi Bạch Cẩm Sương mười sáu tuổi, bà biết mình không sống được bao lâu, vì thế liền chọn cách viết thư để nói cho cô biết về thân thế thực sự của cô, về phần Bạch Cẩm Sương sau khi lớn lên, liệu có muốn tìm kiếm cha mẹ ruột hay tiếp tục ở nhà họ Bạch thì đều do cô quyết định. Tuy nhiên, Vu Huyền không ngờ rằng sau khi bà qua đời, bức thư này đã được gửi đến nhà họ Bạch.

Cuối cùng, còn chưa kịp đến tay Bạch Cẩm Sương, khi nhìn thấy bức thư, Bạch Cao Minh tò mò liên mở phong thư ra đọc, vì thế liền biết được chuyện Bạch Cẩm Sương không phải con gái ông ta, điều này cũng khiến Bạch Cẩm Sương phải chịu mười năm khổ sở. Sau khi đọc xong bức thư, Bạch Cẩm Sương thất thần ngồi trong phòng, trong lòng cảm thấy vô cùng phức tạp.

Có lẽ cô đã hiểu được lý do Mặc Tu Nhân không muốn cô đọc lá thư, vì anh sợ khi cô biết chuyện bản thân không ba mẹ ruột của mình là ai, trong lòng sẽ cảm thấy khó chịu. Cô có chút cảm động, không ngờ người đàn ông này lại thận trọng như vậy.

Chỉ có điều dù thế nào, cô không thể phủ nhận ý định ban đầu của Mặc Tu Nhân, đó là giúp cô lấy lại bức thư. Thành thật mà nói, cô đã tìm ngọn nguồn của chuyện này, cô không chỉ không sợ Mặc Tu Nhân nữa mà ngay cả cái nhìn của cô về anh cũng có chút thay đổi.

Cô nghĩ đến cổ tay bị thương của Mặc Tu Nhân liền lập tức đứng dậy. Cô cất lá thư đi, đi ra ngoài gọi quản gia, gọi bác sĩ gia đình tới.

Bạch Cẩm Sương đang dạy Tiểu Bạch ở phòng khách, xoa xoa cái đầu nhỏ của nó: “Sau này em không được cào người nữa, biết không? Chị và Mặc Tu Nhân là ân nhân cứu mạng của em đó!” Không cần biết Tiếu Bạch có thể hiểu được hay không, Bạch Cẩm Sương rất vui vẻ nghịch nó. Khi bác sĩ gia đình đi tới, anh ta có chút kinh ngạc: “Ngài Mặc bị ai cào sao?” Bạch Cấm Sương ngay lập tức nghĩ rằng vài ngày trước, cô vừa tiêm vắc xin phòng bệnh dại và uốn ván.

Cô có chút xấu hổ: “Ngài Mặc bị mèo cào rồi! Anh theo tôi lên lầu!” Bạch Cẩm Sương đưa bác sĩ lên lầu và gõ cửa phòng làm việc.

Mặc Tu Nhân đang ăn một viên kẹo bạc hà, một loại kẹo vị khiến đầu lưỡi cảm thấy khó chịu. Nghe thấy tiếng gõ cửa, Mặc Tu Nhân liền nghĩ đó là Bạch Cẩm Sương đi lên sau khi đọc xong bức thư. Dù sao thì bác quản gia và người làm trong nhà cũng sẽ không lên lâu khi anh ở nhà. Vẻ mặt anh bình tĩnh đi tới, trực tiếp mở cửa, lạnh lùng nói: “Không phải tôi đã nói để em biến mất trước mặt tôi ngay lập tức sao? Em nghe không hiểu tiếng người sao!” Vừa tức giận, vừa nói xong liền nhìn thấy bác sĩ gia đình đứng ở bên cạnh Bạch Cấm Sương.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.