Vô Thượng Sát Thần

Chương 199: Chương 199: Tiểu Đỉnh Tàn Phá Thần Bí




Đấu giá hội vẫn tiếp tục, nửa đường có người đưa Tử Thần Châu tới. Tuyết Ngọc Hiên từ Hồn Thạch Tạp lấy ra 20 vạn Trung Phẩm Hồn Thạch, lông mày đều không nhăn một cái.

- Niệm Niệm, tỷ tỷ thay ngươi đeo lên.

Tuyết Lung Giác cầm Tử Thần Châu đeo lên cổ Niệm Niệm. Trông Niệm Niệm vốn như búp bê, giờ nhìn qua càng thêm xinh xắn lộng lẫy.

- Tạ ơn Hoàng Tử ca ca, tạ ơn Quận Chúa tỷ tỷ.

Niệm Niệm đắc ý sờ Tử Thần Châu, vẫn không quên cảm tạ.

Tuyết Ngọc Hiên cười nhạt một tiếng, xoa xoa đầu Niệm Niệm nói:

- Chỉ cần Niệm Niệm thích là tốt rồi.

- A, hạt châu này?

Bàn Tử đột nhiên ngồi xuống, hơi kinh ngạc nhìn Tử Thần Châu:

- Các ngươi có hay không cảm giác được hạt châu này có cái gì bất phàm?

Đám người nghe vậy, tất cả đều tỉ mỉ quan sát, lại là không phát hiện bất cứ dị thường nào. Thế nhưng giám định sư của Lăng Vân Thương Hội tuyệt đối sẽ không xem xét sai, hạt châu này xác thực phải có điểm riêng biệt.

Tiêu Phàm phóng ra thần hồn chi lực bao phủ Tử Thần Châu, sau một khắc, điều khiến Tiêu Phàm kinh hãi là Bạch Thạch trong đan điền vậy mà rung động một cái, phát ra quang mang yếu ớt.

Lâu như vậy đến nay, đây là lần thứ nhất Bạch Thạch chủ động xuất hiện dị động, chẳng lẽ hạt châu này cùng Bạch Thạch có quan hệ gì đó?

Bạch Thạch có năng lực chữa trị, biến dị. Tiêu Phàm tạm thời chỉ biết có như vậy, loại năng lực biến dị này quá mức nghịch thiên, Tử Thần Châu không thể nào làm được.

Vậy cũng chỉ có chữa trị, nhưng nếu chỉ là năng lực chữa trị thì những chuyên gia giám định kia nên đã sớm giám định ra đến mới đúng.

- A.

Tiêu Phàm một trận kinh ngạc, thiếu chút nữa thì kêu ra, khi Hồn Lực rót vào Tử Thần Châu, một cái bóng mờ đột nhiên in vào trong đầu hắn.

Đó là một cây trúc to lớn bản lĩnh hết sức cao cường, toàn thân hiện lên Tử Sắc. Tử Sắc của cây trúc sở hữu mười tiết, phía trên có một chút đường vân quỷ dị, phóng quang mang xán lạn.

- Chẳng lẽ là?

Toàn thân Tiêu Phàm run lên, trong lòng kinh hãi không thôi, hồi lâu đều không thể bình tĩnh.

- Lão Tam, làm sao thế? Ngươi biết hạt châu này?

Bàn Tử nhìn thấy Tiêu Phàm dị thường, nghi ngờ nói.

Sắc mặt Tiêu Phàm rất nhanh liền khôi phục lại bình tĩnh, lắc đầu cười nói:

- Hạt châu này là rất bất phàm, Tiêu mỗ thiếu Ngọc Hiên huynh một cái nhân tình.

Còn một câu Tiêu Phàm không nói, hắn cũng là không thể nào nói. Hạt châu này đâu chỉ bất phàm, đừng nói 20 vạn Trung Phẩm Hồn Thạch, chính là 20 vạn Cực Phẩm Hồn Thạch cũng đáng.

- Tiêu huynh, chỉ là một kiện lễ vật nhỏ mà thôi.

Tuyết Ngọc Hiên khoát tay một cái nói. Hắn biết Tiêu Phàm khẳng định nhận ra Tử Thần Châu, chỉ là không muốn nói mà thôi.

Nếu Tiêu Phàm không nói, hắn tự nhiên cũng sẽ không hỏi đến, hắn cũng hiểu rõ đạo lý đưa đồ vật không thể thu hồi lại.

Tiêu Phàm gật đầu, trong lòng cười khổ một tiếng, nếu như Tuyết Ngọc Hiên biết rõ giá trị của Tử Thần Châu, nhất định không có khả năng bình tĩnh như vậy.

- Niệm Niệm, đáp ứng ca ca, nhất định phải bảo hộ khỏa hạt châu này, phải luôn luôn mang theo trên người.

Tiêu Phàm hết sức trịnh trọng nói với Niệm Niệm.

- Niệm Niệm biết rõ, ca ca yên tâm.

Niệm Niệm thập phần nhu thuận nói.

Hồi lâu, tâm tình Tiêu Phàm mới bình tĩnh nhìn về phía Phòng Đấu Giá lần nữa, lại phát hiện đã bỏ lỡ mấy kiện vật phẩm.

Bầu không khí trong phòng Đấu Giá vẫn như cũ thập phần tăng cao. Chính như Lý Vũ Phỉ nói, bảo bối trong giới đấu giá hội xác thực bất phàm, giá rẻ nhất đều bán được 50.000 Trung Phẩm Hồn Thạch, cũng chính là 500 vạn Hạ Phẩm Hồn Thạch.

- Kiện bảo bối thứ 23, Tiểu Đỉnh Tàn Khuyết, phẩm giai không biết, sau khi Lăng Vân Thương Hội giám định sư kiên định, tiểu đỉnh này chí ít có mấy ngàn năm lịch sử, cho dù giá trị sưu tầm cũng không kém hơn Ngũ Phẩm Luyện Dược Đỉnh, giá khởi điểm 3 vạn Trung Phẩm Hồn Thạch.

Trên đài đấu giá trưng bày một tôn tiểu đỉnh cao ba thước, mặt ngoài đã có vết rỉ lốm đốm, lưu lại dấu vết tuế nguyệt dài dằng dặc. Tại phần bên ngoài tiểu đỉnh có một khe lớn, hiển nhiên là bị đứt gãy.

Luyện Dược Đỉnh mấy ngàn năm lịch sử xác thực hiếm thấy, chỉ là đã bị tàn phá, đặt trong tay Luyện Dược Sư không có tác dụng quá lớn.

Ngược lại đối với Chú Tạo Sư có lẽ sẽ còn có thể sưu tầm một cái, nhưng 3 vạn Trung Phẩm Hồn Thạch dùng để sưu tầm một kiện đồ bỏ đi cũng không có người nào nguyện ý.

3 vạn Trung Phẩm Hồn Thạch, đây chính là 300 vạn Hạ Phẩm Hồn Thạch, rất nhiều tu sĩ tu luyện tới Chiến Tôn đỉnh phong, cho dù Chiến Tông cảnh cường giả thì đây cũng là cái giá không ít.

Đấu giá hội lặng ngắt như tờ, ai cũng không mở miệng, hiển nhiên mọi người cũng không nguyện ý tiền tiêu uổng phí, cho dù Tần Mặc cũng lắc đầu, không cảm thấy hứng thú.

Hồn Lực Tiêu Phàm thẩm thấu ra, hướng về tiểu đỉnh đi vào. Hồn Lực bao phủ tiểu đỉnh, bất đắc dĩ lắc đầu.

Chỉ là lúc hắn vừa mới chuẩn bị thu hồi Hồn Lực, Tiêu Phàm lại run lên bần bật, bởi vì hắn phát hiện Bạch Thạch trong đan điền vậy mà lần nữa lại động!

- Lại động?

Tiêu Phàm có cảm giác như hòa thượng sờ mãi không thấy tóc. Tử Thần Châu còn tốt, Tiêu Phàm xác minh nó bất phàm, thế nhưng là cái tiểu đỉnh rõ ràng rất cũ nát thì không biết tại sao lại như thế.

- Bạch Thạch dị động tuyệt đối không đơn giản, nếu như liều một cái, không chừng 300 vạn Hạ Phẩm Hồn Thạch đổ xuống sông xuống biển.

Tiêu Phàm âm thầm cắn răng.

- Ba tiếng đếm ngược cuối cùng, không ai ra giá, tiểu đỉnh này liền lưu lại.

Lý Vũ Phỉ thở dài, nàng nguyên bản cho rằng, lấy nhân khí của nàng thì sẽ có người chịu tốn 3 vạn Trung Phẩm Hồn Thạch, nàng lúc này mới phát hiện mình đã đánh giá quá cao bản thân rồi.

- Ba!

- Hai!

Lý Vũ Phỉ đã bắt đầu đếm ngược lên, chỉ là cách mấy đạo cuối cùng, đột nhiên ánh mắt sáng lên, giơ tay phải lên nói: - 3 vạn, khách nhân nhã gian số năm ra giá 3 vạn!

- Ai ngốc như thế, đỉnh bị tàn phá cũng đáng 3 vạn sao?

Đám người có người giận mắng, quay đầu nhìn về phương hướng nhã gian số năm nhìn lại, lại phát hiện Tiêu Phàm bình tĩnh đứng ở cửa sổ.

- Tiêu Phàm thực sự là bỏ 3 vạn Trung Phẩm Hồn Thạch mua một phá đỉnh!

- Nghe nói hắn là Luyện Dược Sư, đoán chừng hắn coi phá đỉnh này còn có thể luyện dược đây. Ai chả biết rõ sau khi mua về, chính là một đống phế liệu!

Rất nhiều người nhận ra Tiêu Phàm, không khỏi âm thầm lắc đầu, khe khẽ bàn luận, vẫn sợ đắc tội Tiêu Phàm.

- Bốn...

Kiếm Vương Triều nhìn thấy người báo giá là Tiêu Phàm, lập tức không chút do dự muốn nâng giá. Chẳng qua là khi nghe được bốn phía nghị luận, lại vội vàng nhắm lại miệng nhưng tay hắn thì đã giơ lên.

- Vị Kiếm Vương Triều đạo hữu này, ra giá 40.000 đúng không? 40.000 lần thứ nhất.

Lý Vũ Phỉ khuôn mặt tươi cười như hoa, tàn phá tiểu đỉnh có thể bán đi đã vượt qua dự kiến của nàng, huống chi là 40.000 Trung Phẩm Hồn Thạch giá cả.

Đám người ánh mắt lập tức như nhìn kẻ ngu dốt nhìn Kiếm Vương Triều. Sắc mặt đám người Kiếm Vương Triều đỏ bừng, hận không tìm được cái lỗ để chui vào, cái này thực sự quá mất mặt.

Tiêu Phàm híp hai mắt, trong mắt lóe lên một vòng lãnh quang, thản nhiên nói:

- 40.100!

- Hai tên đần, vậy mà cũng ra giá cho phá đỉnh, còn 40.000 Trung Phẩm Hồn Thạch, cho dù chỉ là một khối Hạ Phẩm Hồn Thạch ta cũng lười chuyển.

Đám người xem thường nhìn Tiêu Phàm cùng Kiếm Vương Triều.

Ánh mắt người Kiếm Vương Triều vô cùng băng lãnh, Tiêu Phàm này thực sự là phách lối. Vẻn vẹn chỉ trả nhiều hơn một khối Trung Phẩm Hồn Thạch, đây là cố ý coi khinh chúng ta sao?

Cái phá đỉnh này quá đắt, ai biết rõ Tiêu Phàm có thu hay không. Nếu không lấy, vậy lời đám người trước đó nói không cho Tiêu Phàm đấu giá được một kiện vật phẩm, đây không phải khiến bản thân mất mặt sao?

Cũng đúng lúc này, Tiêu Phàm đột nhiên thủ thế, đây là trần trụi khiêu khích!

MềuSiuBự - VạnYênChiSào -

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.