Vợ Yêu Hàng Tỉ: Chớ Chọc Bà Xã Của Tổng Giám Đốc

Chương 21: Q.1 - Chương 21: Chẳng lẽ cô thật muốn gả cho tôi?




Trần Vũ Tịch bất đắc dĩ lắc đầu, "Bình thường chỉ biết dùng nửa thân dưới suy nghĩ, chắc sẽ không hiểu rốt cuộc thông minh là gì, từ đầu đến cuối, không phải anh ở đây chờ tôi chứ, cứ tha lớn một vòng như vậy, anh không mệt mỏi, nhưng tôi mệt mỏi."

Đối mặt với thái độ của Trần Vũ Tịch, Ngạo Dạ Phong không chấp nhận được, ngược lại vô cùng hứng thú nhìn thoáng qua cô, lúc này Trần Vũ Tịch đã bình tĩnh lại, mặt lạnh nhạt, nhưng nhìn dáng vẻ khẩn trương sợ sệt của cô tương đối thú vị.

Trần Vũ Tịch thấy Ngạo Dạ Phong không nói lời nào, liếc mắt khiêu khích hắn một cái, "Điều kiện gì nói đi, lần này tôi nhận tội, tuyệt đối sẽ không có lần nữa."

Ngạo Dạ Phong ngẩn ngơ, nhìn cặp mắt trong suốt kia, lại có một loại kích động, không được, cô mới mười bảy tuổi, còn chưa trưởng thành, hơn nữa, hắn quét qua ngực của cô, hoàn toàn chính xác không phải là món hắn ăn.

Thấy ánh mắt Ngạo Dạ Phong dời từ trên mặt của cô chuyển đến trước ngực, Trần Vũ Tịch rất nhanh tung ra quả đấm, "Ngạo Dạ Phong, tư tưởng của anh tốt nhất nên đơn thuần cho tôi!" Lúc nói lời này, trong lòng Trần Vũ Tịch vẫn còn ở giận dữ, sớm muộn gì nhất định sẽ có một ngày tôi nắm trong tay nhược điểm của anh, đến lúc đó tôi nhất định sẽ lấy cả vốn lấn lãi.

Ngạo Dạ Phong suy nghĩ một chút, "Làm vệ sĩ cho tôi hai tháng! Tôi sẽ không nói ra sự việc này với ông nội."

Trần Vũ Tịch sửng sốt, vệ sĩ? Hắn biết cô tụ tập đánh nhau?

"Có người muốn giết anh?"

Phun, chỉ số thông minh 180 của hắn thế nhưng theo không kịp suy nghĩ của cô, "Cô gái nhỏ, trong đầu của cô có gì thế, làm sao có thể có người muốn giết tôi."

Trần Vũ Tịch lạnh giọng cắt ngang, "Tôi thấy người muốn giết anh, khẳng định không phải là ít, hơn nữa đều là phụ nữ."

Ngạo Dạ Phong chậc chậc nói, "Cô gái nhỏ, tôi càng ngày càng thay đổi cách nhìn với cô, mới một ngày thế nhưng cô đã biết nhiều về tôi như vậy, chẳng lẽ cô vẫn luôn ở chú ý tới tôi?"

Trần Vũ Tịch cuống quít thoáng đôi mắt xấu xa như bầu trời đêm của hắn, cuồng tự kỷ!

Thân thể dán thật chặt trên cửa xe, "Tôi và anh đều biết phụ nữ không giống nhau, tôi đã sớm nói qua rồi, chỉ số thông minh của tôi bằng nhiều phụ nữ cộng lại, rốt cuộc anh để tôi làm vệ sĩ gì chứ, tôi lại không đánh nhau."

Sắc mặt Ngạo Dạ Phong trầm xuống, nhớ tới hôm nay ở chuyện xảy ra ở trường học, lập tức đề cao giọng nói, hướng tiểu nha đầu nói, "Sẽ không đánh nhau, ngày thứ nhất đi học cô làm cái gì? Tiểu nha đầu nói dối!"

Trần Vũ Tịch khoát tay chặn lại, "Tôi không nói cho anh những thứ này, nói nhanh, muốn tôi làm gì!"

"Nói như vậy là cô đồng ý?"

"Nói nhảm! Nhanh."

Ngạo Dạ Phong hắng giọng một cái, trực tiếp nói, "Buổi tối sẽ có người đến nhà, tôi không muốn quấy rầy ông nội nghỉ ngơi, bạn bè tôi trước khi rời đi, cô phải ở dưới lầu nhìn chằm chằm, nếu ông nội có động tĩnh gì thì giúp tôi ngăn lại, hoặc là nhắc nhở tôi."

Trần Vũ Tịch ôm ngực, trầm mặt nhìn chằm chằm phía trước.

"Này, cô gái nhỏ, cô nghe được lời tôi nói chưa?"

Trần Vũ Tịch đột nhiên quay đầu lại, "Hỏi anh chuyện này, trước trả lời tôi."

"Chuyện gì, hỏi đi!"

"Anh có biết ông nội muốn chúng ta đính hôn hay không?"

Lại nói đến chuyện này, Ngạo Dạ Phong vô cùng nhức đầu, hắn chính là lo lắng, nếu như hắn bị bạn bè biết, nhất định sẽ cười Thượng Tam Thiên ba đêm, "Biết!"

"Anh cưới vị hôn thê là để giúp đỡ anh cùng người phụ nữ khác lên giường!"

Ngạo Dạ Phong cũng không muốn phủ nhận, tới nhà đúng là hắn muốn dẫn phụ nữ trở về.

"Vậy thì như thế nào? Chẳng lẽ cô thật sự muốn gả cho tôi?"

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.