Vọng Giang Nam

Chương 25: Chương 25: CHƯƠNG 25




Sau khi Hoàng đế đối đãi ôn hòa với ta khiến cho người khác khó chịu tới cực điểm. Hắn mang ta đi nhìn hoàn cảnh lớn lên từ nhỏ đến lớn, còn cố ý nói về Chu Cố từng ly từng tý. Ta đây mới biết, Chu Cố trong hoàng cung vừa được mười lăm tuổi, sau khi cử hành lễ đội mũ mới phải rời cung, không bao lâu phải đi thủ thành Tây Bắc, mới có mười sáu tuổi đã kinh thế tuyệt diễm.

Nếu không phải hắn nói tới quá khứ Chu Cố, ta thật đúng là một chữ cũng không muốn nghe hắn nói. Thì ra là Chu Cố khi còn bé nghịch ngợm như vậy, hoạt bát. Được gọi là thư đồng, nhưng Thái hậu lại coi như chính mình sinh, nói không chừng so Hoàng đế còn thích hơn.

Trước mắt ta giống như là xuất hiện một đứa bé thông tuệ hoạt bát, ở trong cung đình lớn lên, cùng tiểu hoàng đế ngày đêm làm bạn, được mọi người thương yêu. Tất cả sung sướng của tiểu hoàng đế cũng do hắn mang tới, nhưng tất cả khổ sở đều là hắn chịu. Ta nhớ đến hai bằng hữu lúc học cao học. Họ là những cô gái rất đẹp, học cũng tốt, như là một đôi tỷ muội hoa.

Họ tốt đến mức người khác đều nói các nàng là Lạp Tử, nhưng hai người bọn họ đều không để ý. Chỉ là, xinh đẹp cũng là có cao thấp khác nhau, thành tích cũng là như thế. Nhưng hai người bọn họ chênh lệch không nhiều, này nói không chừng chính là bi kịch bắt đầu. Còn trẻ thật là khỏe, hai người bọn họ bắt đầu vì những việc nhỏ mọn mà cãi vả, tranh thành tích, tranh xinh đẹp, làm cho kịch liệt, mấy ngày không để ý tới đối phương, vừa khóc vừa nói xin lỗi, thân mật dính vào cùng nhau. Cho đến lần sau lại tranh đấu tiếp, lại bắt đầu lòng vòng như vậy.

Cho đến càng tranh cãi càng đi càng xa. Đợi các nàng lên cùng lên đại học, ở cùng một ngôi trường, trở mặt thành thù. Giành bạn trai, đoạt danh tiếng, ra khỏi xã hội giành thăng chức, giành trượng phu. Bao nhiêu lần ở vung tay trên đường cái. Nhưng khi trở về gặp bạn học, một trong hai người khóc trên quầy bar, kêu tên cô gái kia. Chỉ là một lần lại một lần gọi, những lời khác cũng không nói. Cô gái kia nghe chuyện này, đã khóc không thành tiếng tại chỗ.

Nhưng đến khi ta rời thế kỷ hai mươi mốt, họ vẫn đối lập như cũ, cả đời không qua lại với nhau. Yêu cùng hận, giới tuyến mập mờ không rõ như thế, rối rắm lẫn nhau. Ta nhẫn nhịn không ngừng thở dài.

Hoàng đế nhạy bén quay đầu lại, “Tào tư nông, có chuyện gì?”

Ta cúi đầu, ngẫm nghĩ một lát, nghĩ đến Chu Cố thỉnh thoảng tích tụ khó chịu trên gương mặt, ta liền nhắm mắt hỏi, “Phu quân của ta... Từng bị người xấu hãm hại. Chịu đủ trăm điều thương tật, dung mạo tuấn lãng cũng bị phá hủy. Nhưng hắn cũng không lo lắng, lạnh nhạt thản nhiên... Chỉ có một chuyện vẫn luôn buồn bực.”

“... Chuyện gì?”

Hít một hơi thật sâu, “Hắn có một nghĩa huynh, hơn xa huynh đệ ruột thịt. Từ nhỏ cùng nhau lớn lên, đồng hành cùng ở, thân thiết vô cùng. Chẳng biết tại sao, ngày sau lại có nghi kị hắn. Tổn thương tấm lòng của hắn, đẩy hắn đi nơi khác...” Ta hàm hồ hạ xuống, “Thay nghĩa huynh hắn trông coi Bắc Địa sản nghiệp. Sau hắn bị lưu manh bắt cóc, thoát được tánh mạng, lại thà làm Quản gia của ta, cũng không muốn trở về, chính là không muốn đối mặt với nghĩa huynh xấu xa kia người làm ra hành động xấu xa đó...”

Hoàng đế không nói gì.

Lúc này, chúng ta đứng ở điền hải Ngự Hoa Viên. Nói điến hải, trên thực tế chỉ là hồ nhân tạo. Chỉ là sóng gợn lăn tăn, giải nóng tức. Mới vừa rồi Hoàng đế nói với ta, mùa đông năm hắn tám tuổi bị trượt chân ngã vào trong hồ, Định Viễn vương nhảy xuống cứu hắn lên, hai người cùng bị bệnh nặng một trận dài.

“... Phu quân ngươi... cái gì cũng nhất định có thể làm.” Hoàng đế ngắn ngủn cười hạ xuống, “Người chung quanh cũng ước gì đem thân phận phu quân ngươi cùng nghĩa huynh đổi cho nhau. Từ nhỏ đến lớn, không nghi ngờ cũng phải nghi rồi. Sản nghiệp phương bắc của hắn... Đại khái cũng có thể so với chức vị của nghĩa huynh hắn rồi.”

Hắn chắp tay sau lưng đi về phía trước, đi thật nhanh, ta phải chạy chậm bước đuổi theo phía sau. Cung nữ á..., thái giám á..., đang cầm khăn lư hương quạt bảo cũng phải chạy chậm phía sau, trường hợp thật có chút tức cười.

Chờ hắn đột nhiên dừng lại, ta thiếu chút nữa đụng đầu vào trên lưng hắn, thật may là ta hướng sang bên cạnh, ngược lại thiếu chút nữa hại Vương công công té chổng bốn chân lên trời.

Hắn quay đầu u ám nhìn ta, “Nhưng trẫm nghĩ, tim người đều làm bằng thịt. Cùng nhau lớn lên phân tình không thể so sánh bình thường. Nghĩa huynh này tuyệt đối không thể nào xui khiến kẻ xấu đi hại phu quân ngươi... Còn hại hắn phải...” Hắn mím thật chặt miệng, trán nổi gân xanh.

Ta nghĩ là ta làm rất tốt... Nhưng ta tin tưởng, ta nhất định sẽ gặp lại được Chu Cố, ta đối với hắn có tin tưởng mù quáng. Mà ta, muốn thay Chu Cố gỡ bỏ nút thắt trong lòng.

“Nhưng ta nghĩ” ta cẩn thận nhìn sắc mặt Hoàng đế sắc mặt, “Nghĩa huynh của hắn cũng cảm kích, chỉ là không có nhúng tay mà thôi.”

Hoàng đế quanh thân giống như là nổi bão tuyết, khuôn mặt xanh mét, vung tay lên, giống như là muốn đánh ta. Gân xanh trên trán không ngừng nhảy lên. Hắn đúng là vẫn không động thủ, ánh mắt một hồi mãnh liệt tức giận cùng xấu hổ, “Lui ra! Người tới, đưa nàng trở về!”

Yên lặng, ta xoay người đi. Đáy lòng ngầm thở dài. Khi có một bằng hữu là thiên tài,đó là chuyện rất khổ. Mà Hoàng đế vĩnh viễn làm nền cho Chu Cố... Nếu thân phận bọn họ thay đổi, nói không chừng tình huống sẽ khá hơn một chút, có cơ hội trước sau vẹn toàn.

Nhưng một người cẩn thận như tiểu hoàng đế, lại rất thông minh trí dũng võ song, chẳng những thế mọi việc lại quá quan tâm đến ý kiến thần tử, chính là bắt đầu của bất hạnh.

Ta tin tưởng, Hoàng đế vô cùng thích Chu Cố, có thể nói là sùng bái hắn. Sùng bái phong thái tuấn nhã, ra trận làm tướng quân, cái gì cũng không làm khó được thiếu niên đó. Nhưng lại ghen ghét hắn, đứng ngồi không yên, vĩnh viễn không sánh bằng, lại luôn bị người so sánh, thân là Hoàng đế tôn nghiêm, nhất định khi hắn ngày từng ngày lớn lên, càng ngày càng bị lo lắng cùng khổ sở gặm nuốt.

Có bao nhiêu yêu thích sùng bái, lại có bấy nhiêu đố kỵ oán hận.

Tâm tư của con người, thật rất phức tạp.

Hoàng đế đại khái đã tức giận, vài ngày không đi tìm ta, giống như là cho nghỉ lễ một thời gian dài. Không cần phục vụ cấp trên thật là qua tốt. Suy nghĩ một chút có chức quyền thật là khổ, gánh danh nghĩa nữ nhi một tổng tài nữ nhi, cũng chỉ có gánh nặng không có nửa điểm chỗ tốt. Ta ngược lại muốn vứt bỏ lòng tự trọng chỉ muốn thành tâm cẩn thận phục vụ cấp trên, còn phải chịu ghen ghét cái hư danh đó.

Quả nhiên lạnh nhạt quá lâu, hiện tại muốn phục vụ cấp trên liền cảm giác khổ không thể tả, cho nghỉ lễ dài hạn lại vui vẻ cực kỳ. Thật ra thì ta muốn xào cá mực lão bản nhất (ý nói cho lão bản cuốn gói), đáng tiếc chảo của ta lửa yếu, không xào được con cá mực lớn ở biển sâu có thể lật thuyền này..

Nhưng là buổi tối sáu ngày sau, Hoàng đế đột nhiên uống say hớn hở xông tới, ta đang ôm gối đầu ngủ mơ mơ màng màng cũng ngẩn ra, chỉ thắp một ngọn nến, mới vừa tỉnh lại thần trí càng thêm mơ hồ, ta chỉ thấy bên ngoài trướng đứng một bòng người đen sì sì. Nồng nặc mùi rượu, xuyên qua màn mà vào.

Thẳng thắn nói, muốn làm tội phạm cường bạo cũng phải đeo hung khí, huống chi chốn thâm cung, duy nhất có hung khí chỉ có Hoàng đế.

Chờ Hoàng đế đã say không còn tỉnh táo thật vất vả vén màn lụa lên nhào tới giường, ta đã sớm lặng lẽ đứng ở bên rìa giường, nhân cơ hội đạp lưng của hắn nhảy xuống giường.

Đáng tiếc thân thể này nuôi hai mươi hai năm, vẫn là kiểu loli như cũ, một cm cũng không cao thêm, có thể hơn bốn mươi kg đã phải cười trộm rồi, ngày ngày uống sữa tươi thật phí phạm quá. Đáng thương ta còn tốn nhiều tiền đi phương bắc mua bò sữa...

Nếu không một cước giết chết, không cần dùng quá nhiều sức. Ta dùng cả chân và tay bò dậy, cầm một bình hoa, tính toán trước đập bất tỉnh (hoặc dứt khoát đập chết) Hoàng đế, tránh khỏi tạo thành sai lầm lớn.

Nào biết mấy cung nữ, công công đi theo hoàng đế ba chân bốn cẳng tước bình hoa của ta, còn chuẩn bị cởi y phục của ta. May mắn ta ngay cả lúc đi ngủ cũng cuốn thắt lưng cẩn thận. Vốn là sợ ta khi ngủ làm rơi vương tỷ, không nghĩ tới ngược lại bảo vệ được trinh tiết của ta.

“Buông nàng ra!” Hoàng đế đã say đến bét nhè thật vất vả ngồi dậy, vừa đánh nấc vừa uy nghiêm gầm lên, “Là trẫm... Ai cũng không thể đụng vào! Cút! Toàn bộ cút ra ngoài!”

Bọn họ ngược lại “Ác” một tiếng trôi chảy, lui sạch sẻ, trên tay đều cẩm theo mấy thứ trang trí lẻ tẻ trong phòng ta, trừ phi ta có thể cầm giá cắm nến khổng lồ... Ta nhớ trong Tây Du ký Tiểu Bạch Long hóa thành cung nữ bị yêu quái cầm cái giá nến này đuổi giết, đáng tiếc ta chẳng những không phải Tiểu Bạch Long, càng không phải là yêu quái.

“Ngươi!” Hoàng đế nghiêm nghị kêu to, “Không cho phép ngươi động! Trẫm... So Tử Cố tốt hơn... Cái gì cũng hơn...” Liền lảo đảo nghiêng ngã nhào tới.

Trường hợp rất kinh hiểm, vấn đề rất nghiêm trọng. Nhưng ta lại có cảm giác rất buồn cười.

Muốn chạy thoát một con tửu quỷ không phải là quá khó khăn, ta và hắn chạy vòng quanh bàn đọc sách. Người say sẽ không lý trí, Hoàng đế cũng không ngoại lệ.

Hắn liền ngây ngốc cùng ta chạy vòng quanh.

“Hoàng thượng, ngài tỉnh lại!” Ta hét lớn với hắn, “Về sau sử sách ghi chép ngài cường bạo nữ quan đã kết hôn, tương lai còn danh vị vua tốt?”

“Trẫm... Đem toàn bộ sử quan cũng giết!”

Ta muốn thật may là đã khuya, tất cả sử quan đều về nhà ngủ, nếu không sợ rằng sẽ phát bệnh tim mất.

“Lòng ngài hiện tại ta hiểu!” Ta một mặt cùng hắn tránh Miêu Miêu, một mặt kêu to, “Ta trước kia cũng có một bạn trai rất tuấn tú cũng rất phong lưu, kết quả cùng tất cả các cô gái thích ta cùng lên giường... Họ cho là như vậy mà có thể cùng ta đến gần một chút...”

“Thật vô sỉ!” Hoàng đế giận tím mặt, “Thì ra Tử Cố là người như vậy! Trẫm... Sẽ hảo hảo thương ngươi...”

“Người nọ không phải Chu Cố a!” Quá khẩn trương, cho nên biến khéo thành vụng, “Hoàng thượng, ngài không phải là muốn ta, ngài là suy nghĩ muốn chiếm lấy một cái yêu thích nào đó của Chu Cố, làm Chu Cố tức giận khổ sở!”

Hắn rốt cuộc ngừng lại, sững sờ, trong mắt chảy xuống hai hàng lệ.

Thẳng thắn nói, loại tâm thái này ta hiểu rõ, lại cũng không hiểu. Sau khi cùng A Hồng chia tay, ta tự giận mình cùng một bé trai tuấn tú như nữ sinh ở chung một chỗ, có chút mùi vị phóng túng. Thế nhưng nam hài, không thể nói phong lưu, mà là hạ lưu? Ở bên cạnh ta còn có xung quanh toàn là bằng hữu của ta (thời đại thiếu cá tính...), cái nam hài kia liền áp sát vào cô gái bên cạnh bắt đầu quyến rũ, một người lại đổi một người, sau hắn chủ động nhận tội, những nữ sinh kia cũng chủ động nói cho ta biết.

Năm ấy ta mới 25.

Vừa mới bắt đầu cảm thấy long trời lở đất ngày đêm lẫn lộn, chán chường lập tức đoạn tuyệt tất cả bằng hữu, về nhà chuyên tâm làm nữ otaku (chui trong nhà), say đắm vẽ Anime cùng tập ảnh thế giới hoàn mỹ, hơn nữa bắt đầu chơi game.

Chìm đắm mấy năm, ta dần dần tỉnh táo lại, cẩn thận xem xét và kiểm điểm. Không biết là vì duyên cớ gì, ta rất dễ dàng khiến người khác ưa thích. Nhưng người làm người khác ưa thích như ta đây có bằng hữu rất đông đảo, mỗi bằng hữu có thể thời giờ ở cùng ta cũng rất ít.

Loại người này đặc biệt dễ dàng chất biến, nói đến có thể là lỗi của ta. Mặc dù ta không biết lỗi ở đâu, nhưng làm cho các nàng phải dính với loại nam nhân hạ lưu mới cảm thấy cùng ta thân cận hơn... Ta có thể khó chịu khi có người xen vào quan hệ mà.

Sau lại gặp phải vài chuyện hư hỏng, ta mới biết thì ra ta cũng có ham muốn giữ lấy cái tình bạn này... Ta chuyên tâm hơn với căn nhà nhỏ bé, ngay cả khi tới thế giới này, ta luôn chuyên tâm giao toàn bộ trái tim và sức lực để tăng sản nghiệp lên, quan hệ với người khác không có gì hay để nói, không có tạo thành mầm họa nào.

Cho tới hôm nay, ta mới chính thức cảm nhận được, tựa như tiểu nam sinh đặc biệt yêu thích trêu cợt các tiểu nữ sinh, đối với người có chút tình cảm không quá thành thục, “Chiếm đoạt món đồ chơi yêu thích làm cho đối phương tức giận khổ sở”, là hợp lý.

Mặc dù ta có đầu thai chuyển thế hai trăm lần cũng không hiểu, nhưng là có loại người này. Ngay khi ta cho là nguy cơ đã giải trừ, Hoàng đế khóc mệt ngủ thiếp đi có thể để cho người vác hắn trở về, coi như không có bất kỳ chuyện gì xảy ra... Hoàng đế một tay chống lên bàn, nhảy đến trước mặt ta, dọa ta nhảy dựng lên. Ta chỉ kịp tránh ra, hắn dùng sức kéo lấy tay áo của ta, cả hai cùng dùng sức, xoẹt một tiếng,tay áo của ta đã đứt đoạn.

Ta đụng mạnh vào góc bàn... Vương tỷ ở thắt lưng phát ra tiếng vỡ vụn thanh thúy. Là “Vũ Y” Chu Cố tự tay giao cho ta...

Đáng tiếc tóc quá dài, nếu không ta có thể diễn hình tượng “Tức sùi bọt mép”. Hơn nữa ta giờ phút này cũng cảm nhận được, mặc dù ta chưa từng đánh trận, nhưng cũng hiểu tinh túy của đánh nhau. Đánh nhau cần phải liều mạng. Mà người đang tức đến cơ hồ há mồm phóng hỏa như ta đây, xác thực không muốn sống. Ta đoán là đầu bị lửa giận sôi trào, không cách nào suy tính nguyên do.

Ta nổi giận gầm lên một tiếng, bắt đầu cùng miệng cắn, tay đấm chân đá. Ta đoán Hoàng đế đang say rượu cũng bị ta làm tỉnh lại, hắn vẫn đánh lại ta mấy cái, lại như thêm dầu vào lửa. Ta mơ mơ hồ hồ nhớ đã giật của hắn không ít râu ria, cuối cùng hắn rốt cuộc nhớ tới võ công của mình, đem ta ném vào Ngọc Trụ, cánh tay trái đau nhói, ta lại không suy nghĩ, vừa bò dậy liền xông lên giơ tay phải lên bắt mặt của hắn.

Hắn dùng lực bắt được tay ta, ánh mắt cổ quái nhìn... cánh tay trái của ta. Ta đây mới phát giác được cánh tay trái bộ dạng có điểm lạ... Hơn nữa tay trái của ta không nhúc nhích được.

“Kỳ quái...” Ta lầm bầm, đau đớn khổng lồ đánh thẳng tới, khiến ta toàn thân bốc lên mồ hôi lạnh, “Làm sao sẽ...”

Đau đến toàn thân phát run, ta muốn sờ cánh tay trái, nhưng cẳng tay ta giống như dài thêm ba đoạn, sờ lên ẩm ướt. Sau đó ta liền bất tỉnh. Ta nghĩ ta là bởi vì cơn sốc do gãy xương. Tạm thời bất luận là cơn sốc hay là hôn mê, tóm lại vận khí ta rất tốt ở chỗ não bị chập mạch không phải chịu đau đớn khi nối xương.

Hoàng đế nói, ta giống như là chết, ngã xuống mặc người chém giết. Vốn là “Ý đồ hành thích vua” đủ để tru di cửu tộc...

Thứ nhất là ta không có cửu tộc, người thân duy nhất là Chu Cố không biết đang ở chỗ nào, thứ hai là Hoàng đế xấu hổ (ta đoán), xuống lệnh giữ kín chuyện, lập tức mời ngự y tới nối xương chữa thương.


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.