Vương Gia Ngốc, Vương Phi Phế Vật

Chương 9: Chương 9




Trời trong xanh,gió heo mây,tôi đứng như cái cây chờ con chim bay tới tìm mình.À mà hình như cũng đúng.

Ngồi bệt xuống đất,cô ngửa đầu vào vai tiểu ngốc thở dốc.Nhìn sắc trời chắc tầm bốn,năm giờ chiều gì đó

-Nương tử,ta đói oa oa

-ta cũng đói ô ô

Một đám binh lính ở gần đó đau lòng rơi lệ”chúng tôi cũng vậy a,hai người cần gì ngồi la liệt như vậy để tỏ thái độ ,chúng tôi phải đứng không được phép ngồi đây này”

Mà cái tên chết tiệt đó có lừa nàng không vậy,trưa nắng nàng vừa nằm nghỉ chưa đầy nửa canh giờ hắn ta đã tới tìm nàng,gì mà đi đón thái tử Đông quốc.Chết tiệt,hắn ta hành nàng suốt mấy ngày liền chưa vừa lòng hay sao vậy a,đã vậy bây giờ người cần đến thì không thấy đâu,3 canh giờ rồi đó,là 3 canh giờ đó.

Khẽ ngoắc ngón tay,một tên lính chạy tới

-Vương phi có gì sai bảo

-Đi mua cho ta mười phần há cảo

Tiểu ngốc thắc mắc nhìn qua

-sao nàng mua nhiều vậy,nàng ăn hết sao

Nàng nhìn rồi khẽ mỉm cười

-Dù sao bọn họ cũng đã đứng chờ chung với chúng ta cũng nên thưởng một chút chứ

Tên gia nhân khi nghe nàng nói thì lắp bắp cảm đôngj

-Đa tạ vương phi,đa tạ..

Này ta nói trong hoàng cung bọn quý tộc chưa giết họ thì thôi chứ đùng nói thưởng,bảo bọn họ không cảm động sao được

Khi mọi người đã có phần ăn riêng của mình,không ai nói gì lập tức lao vào như chết đói lâu năm,như hổ thấy mồi,nhìn tất cả cực kì mất hình tượng,chỉ trừ một người đương nhiên là iểu ngốc nhà ta,cực kì điềm đạm mà thưởng thức.Liếc nhìn nàng ,hắn chỉ đành thở dài

-Nương tử,nàng thật mất hình tượng,về nhà ăn sau cũng được mà

Nuốt miếng sủi cảo vào miệng,nàng không thèm chấp ,nuốt xong mới lên tiếng

-Ta nói,chàng đừng có để ý hình tượng,ta hỏi chàng cái đó có ăn được không,có giúp chàng no không,câu trả lời đương nhiên là không cho nên tiểu ngốc,chàng cứ bất chấp đi.Đợi từ trưa đến giờ ,giờ mới có ăn,nếu ta còn chờ nữa không chừng ta chết đói đấy chớ không phải chết vì mệt đâu

-ưm,nương tử ta biết rồi

Sau đó hắn hai tay hai miếng sủi cảo bỏ vào miệng nhai nhồm nhồm.Cô bàng hoàng nhìn,ơ thay đổi cũng nhanh quá rồi đi.

Một hồi tiếng hú vang lên,xa xa một chiếc thuyền lấp ló,phía trên còn có tấm phù hiệu vẽ kí hiệu kì quặc.Nhìn tô sủi cảo rồi lại nhìn chiếc thuyền,ông trời ơi ông có trêu ngươi không vậy,cô mới ăn có một miếng thôi mà ,sao lại đối xử với cô như vậy.Trong lòng một hồi hoa hoa lệ lệ,cô rốt cuộc cũng đành đem tô sủi cảo cất đi .

Hai hàng quân lính xếp thẳng hàng,cô thì ráng gượng cười nhin chiếc thuyền đang đến gần nhưng con mắt vẫn không không giấu oán hận khiền bọn người trên thuyền giật mình.Cô nương này có thật sự là đang tỏ ý muốn đón bọn họ không đó,ánh mắt thì đáng sợ mà.

p?s;từ bây giờ mình sẽ không đăng truyện trong nhóm mà chỉ đăng ở santruyeenj,cho nên các bạn thông cảm nha

Năm cô 5 tuổi,anh 7 tuổi,anh thường rất thích chọc ghẹo cô

-Em đã cho anh kẹo vậy anh cũng phải đền bù nha,em mau tới ăn anh đi

-Đồ xđáng ghét-nói xong rồi cô chạy vụt đi

Năm cô 8 tuổi,anh 10 tuổi,cô phát hiện hôm nay cô lại mất đồ

-Anh lại lấy cái gì của em

--Ưm một cái vở,một cái bút,à ,anh vừa lấy thêm cái kẹp tóc mới mua của em á.Ai bảo em quan tâm mấy cái đó hơn anh chứ

-Hừ,vậy em chỉ yêu mỗi em,anh ngoan thì lấy cả em đi

-Anh chờ câu này của em lâu lắm rồi đó nha,bảo bối anh tới đây

Năm cô 11 tuổi,anh 13 tuổi,mẹ cô đi vắng nên nhờ anh qua ở với cô một đêm để dễ chăm nom

-Em bảo anh cởi đồ là cởi cái áo khoác chớ không phải cởi sạch đồ như thế này

-Đâu có,anh có mặc đồ mà,em không thấy sao,được rồi,em mau ôm anh để cảm nhận cái áo tàng hình anh đang mặc đi nào

Năm cô 20 tuổi ,anh 22 tuổi

-Em bảo anh vào đó sao,thật không ngờ .nếu như em đã muốn vậy thì anh sẽ vì em mà làm.Em nên nhớ 22 năm trinh tiết của anh đều vì em mà bị hủy hoại đó,em nhất định phải chịu trách nhiệm với anh đấy

Cô câm lặng nhìn anh đang bước đi.Cô chỉ bảo anh vào phòng cô lấy tài liệu thôi mà

Năm cô 25 tuổi,cô và anh kết hôn,trong đêm tân hôn

-Anh có hối tiếc điều gì về em chưa

-Có.Em nhớ năm em 22 tuổi không,lúc đó anh chuốc say em vậy mà lúc đó anh chỉ hôn em,nếu biết trước có ngày hôm nay bữa đó anh đã ăn em rồi.Nhưng không sao bây giờ cũng không muộn nha,bảo bối anh tới với emđây

thay đoản bằng spam nha

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.