Xuyên Đến Cuộc Sống Khổ Bức Của Giáo Chủ Ma Giáo

Chương 70: Chương 70




Cố Thừa cho rằng chính mình xuất hiện ảo giácnói: “Mạch Nhi, ngươi nói cái gì?”

“Ca ca ta muốn ta áp đảo ngươi, muốn ta ở trên.” Ân Tử Mạch nhắm mắt lại nói.

Cố Thừa: “......”

Hắn dùng thần sắc phức tạp trên dưới đánh giá Ân Tử Mạch.

Hồng y như hỏa, tóc đen như mực, da trắng như tuyết, hai mắt mơ màng, lông mi dài hơi hơi rũ xuống như cây quạt nhỏ, hơi bĩu môi như không mấy vui vẻ, rồi lại mang theo chút ủy khuất.

Thân thể nhỏ như vậy...... Áp hắn......

Là muốn chịu khổ sao......

Ân Tử Mạch bị hắn nhìn, toàn thân nôn nóng không thôi, muốn cởi quần áo nhảy vào suối nước nóng ngâm, nhưng Cố Thừa ở đây, nếu hắn cởi quần áo, càng không thể ức chế mà nhớ tới hình ảnh trong mấy quyển sách kia......

Cho nên vì sao hắn vừa rồi lại muốn xem sách ca ca hắn đưa cho!!!

Ca ca hắn đào cái hố muốn bẫy Cố Thừa, nhưng hắn có thể khẳng định, cuối cùng ngồi xổm đáy hố, bị bẫy nhảy không ra, rất có khả năng là chính hắn!

Cố Thừa thu hồi tầm mắt, có ý cười nói: “Đại ca ngươi, là lo lắng ngươi sợ đau.”

Ân Tử Mạch hừ nói: “Ta vốn dĩ rất sợ đau!”

“Sẽ rất đau sao? Bảo bối.” Cố Thừa ôm đầu vai hắn, hạ giọng, nói, “Đêm nay ta nhẹ một chút?”

Hơi thở nóng ẩm phun ở vành tai Ân Tử Mạch, hắn không nhịn được run lên, duỗi tay đẩy ra, trừng mắt nói: “Ca ca ta muốn đêm nay ta ở trên.”

Cố Thừa cười tủm tỉm nhìn hắn, Ân Tử Mạch trừng mắt: “Nhìn...... Nhìn cái gì mà nhìn!”

Cố Thừa sờ sờ đầu hắn, nhìn mắt hắn, nói: “Bảo bối, ngươi biết làm như thế nào chứ?”

Ân Tử Mạch: “......”

Hắn hừ một tiếng, ngẩng đầu đắc ý nói: “Đương nhiên biết, ca ca ta đã dạy ta rồi!”

Sắc mặt Cố Thừa biến đổi: “Cái gì? Ca ca ngươi dạy ngươi?”

Ân Tử Mạch gật gật đầu, cười nói: “Cho nên ngươi không cần lo lắng. Ta cũng sẽ rất ôn nhu.”

Cố Thừa trầm mặt, nói: “Thời điểm ta không ở đây, ngươi cùng ca ngươi đã làm cái gì?!”

Ân Tử Mạch thấy sắc mặt hắn đại biến, trong lòng cân nhắc, tức khắc gãi gãi khóe miệng, nói: “Ngươi nghĩ đi chỗ nào vậy! Ca ca ta chẳng qua là cho ta mấy quyển sách!”

“Sách? Sách gì?” Cố Thừa nghi ngờ nói, nhưng ngay sau đó phản ứng lại, khẽ nhíu mày, nói: “Ngươi xem xuân - cung đồ?”

Ân Tử Mạch trong lòng giật nảy, trên mặt lại giả vờ trấn định, nói: “Xem...... Xem một chút thì sao......”

Cố Thừa đột nhiên chế trụ eo hắn, đem hắn kéo vào trong lòng, dùng sức chế trụ cằm hắn nâng lên, híp mắt nói: “Mạch Nhi, nhớ kỹ, ngươi chỉ có thể nhìn thân thể ta.”

Ân Tử Mạch: “......” Loại khí chất nồng đậm văn phong tổng tài này đến tột cùng là có ý gì!

Cố Thừa: “Sách ở đâu?”

Ân Tử Mạch: “......Phía dưới đệm trên giường.”

Cố Thừa nhanh chóng đi ra ngoài, nhưng đi hai bước lại xoay người trở về, chặn ngang bế hắn lên, nhanh chóng trở về phòng.

Từ ván giường tìm ra ba bốn quyển sách tranh nhỏ, Cố Thừa chỉ nhìn bìa, liền cau mày đem sách đặt ở trong lòng bàn tay, dùng sức chà xát, bột phấn liền từ lòng bàn tay rơi xuống, rơi đầy đất.

Ân Tử Mạch: “......” Còn một quyển chưa kịp xem!

“Mạch Nhi, biểu tình của ngươi hình như là có chút tiếc nuối?” Cố Thừa đi tới, híp mắt nói.

Ân Tử Mạch vội lắc đầu, bình tĩnh nói: “Cũng không có. Những người đó dáng người còn không bằng ngươi, ta nhìn bọn họ làm cái gì.”

Cố Thừa: “Nhìn bao nhiêu rồi?”

Ân Tử Mạch: “...... Một quyển.”

Cố Thừa ôm chặt hắn, từng câu từng chữ mà nói: “Như vậy, đêm nay dùng thân thể ta mà rửa mắt đi.”

Ân Tử Mạch: “......”

Hắn ẩn ẩn cảm thấy đêm nay Cố Thừa sẽ không giống trước đây, nhớ tới kích thích liên tiếp vừa rồi, Ân Tử Mạch tức khắc muốn chạy ra bên ngoài.

Nhưng hắn còn chưa dùng tới chân đã bị Cố Thừa dùng sức bế lên, khiêng trên vai, đi đến suối nước nóng.

Đi vào suối nước nóng, Cố Thừa ôm lấy hắn trực tiếp nhảy vào trong ao, hai người quần áo cũng chưa cởi, ướt một thân.

Ân Tử Mạch sặc mấy ngụm nước, ho khan trừng hắn: “Ngươi làm cái gì! Quần áo ướt cả rồi!”

Cố Thừa: “Ta muốn thử cảm giác cởi quần áo ướt.”

Ân Tử Mạch: “......”

Hắn vội lui về phía sau hai bước, tay bám vào bờ, nói: “Ngươi không cần dựa vào gần như vậy, hiện giờ ta cũng có võ công trong người.”

Cố Thừa cười nói: “Ta rất thích nhìn bộ dáng đã thích còn ngại của ngươi. Tới, bảo bối, đêm nay chúng ta chơi một chút.”

“Ngươi muốn chơi cái gì?” Ân Tử Mạch trừng mắt nhìn hắn, nói.

“Ngươi không phải muốn đẩy ngã ta sao? Lại đây, đến bên này, ngươi cách xa như vậy làm sao có thể hạ gục ta.” Cố Thừa cười tủm tỉm vẫy tay, nói.

Ân Tử Mạch bán tín bán nghi, nói: “Ngươi thật sự nguyện ý để ta ở trên?”

Cố Thừa cười nói: “Đúng. Nếu ngươi muốn thử cảm giác ở trên, ta đương nhiên thuận theo ý ngươi, ngoan, mau tới đây.”

Ân Tử Mạch đi qua, nhìn Cố Thừa.

Cố Thừa: “Bảo bối, tới nha.”

Ân Tử Mạch: “......” Hắn cắn răng trừng mắt, nói: “Không cho nói chuyện!”

Cố Thừa gật gật đầu, ngậm miệng, lại dùng ánh mắt ý bảo hắn nhanh lên.

Ân Tử Mạch nhìn về phía thân thể Cố Thừa, quần áo trên người hắn bị nước tẩm ướt, dầm dề dán lại trên người, miêu tả thân thể rắn chắc, lực lưỡng của hắn. Ân Tử Mạch nhìn nhìn liền nghĩ tới khi hai người “thân thiết” bên nhau.

Hắn nhớ tới cơ bụng trên người Cố Thừa, thân thể cao lớn, thoạt nhìn đặc biệt gợi cảm, da thịt màu mạch đầy hương vị nam nhân, đặc biệt là cánh tay hắn, có thể dùng một tay đem hắn bế lên......

“Bảo bối, mặt ngươi thật hồng.” Ân Tử Mạch đang nhập thần, bên tai thình lình truyền đến tiếng nói, Cố Thừa dựa lại, hạ giọng ở bên tai hắn nói, “Chẳng lẽ là nhìn thân thể ta nghĩ tới chuyện nào đó? Nếu muốn nhìn như vậy, không bằng hiện tại liền đem nó cởi ra?”

Ân Tử Mạch tức khắc vừa thẹn lại giận, quát: “Ngươi đừng nói chuyện!”

Nói xong, hắn cắn răng duỗi tay cởi quần áo Cố Thừa.

Cố Thừa cười tủm tỉm nhìn hắn, đặc biệt phối hợp, đặc biệt chủ động.

Ân Tử Mạch: “Ngươi...... Ngươi không sợ?” Hắn làm như hung thần ác sát, nói: “Đợi chút nữa, ta...... Ta chính là muốn ở trên!”

Cố Thừa: “Bảo bối, ngươi làm nhẹ nhàng nha, ta rất sợ.”

Ân Tử Mạch: “!!!”

Hắn nhắm mắt lại đưa tay, một kích, quần áo Cố Thừa tức khắc rách toàn bộ, từng mảnh từng mảnh rơi xuống, trôi ở trên mặt nước.

“Bảo bối, còn ngươi nữa.” Cố Thừa cười nói.

Ân Tử Mạch: “......”

Hắn giơ tay đang muốn cởi quần áo trên ngươi mình, lại bị tay Cố Thừa chế trụ, Ân Tử Mạch mở mắt ra, chớp chớp mắt: “Ân?”

Cố Thừa: “Bảo bối, ngươi cúi đầu nhìn mình đi.”

Ân Tử Mạch nghe lời, cúi đầu nhìn trên người, nửa ngày sau, hắn nghi hoặc hỏi: “Làm sao vậy?”

Cố Thừa chế trụ eo hắn, đem hắn bế lên. Ân Tử Mạch sợ hãi kêu một tiếng, hai chân theo bản năng vòng lấy eo Cố Thừa, tay cũng gắt gao ôm cổ hắn.

Cố Thừa cúi đầu liếm liếm cổ hắn, thanh âm ấm áp, nói: “Mạch Nhi, ngươi quá mê người.”

Ân Tử Mạch: “......” Đừng nói lời não tàn như vậy chứ!

Ở trước mắt Cố Thừa, giờ này khắc này Ân Tử Mạch dị thường mị hoặc. Một thân hồng y ướt đẫm dán ở trên người, xứng với da thịt trắng như tuyết, cả người giống như thiên sứ cũng giống như ma - quỷ, làm hắn muốn lập tức đem người đè lại, hung hăng xé quần áo của hắn.

Suối nước nóng làm Ân Tử Mạch vựng vựng hồ hồ, chờ hắn mở mắt ra, phát hiện cả người mình đã đã mềm nhũn......

Di, không đúng, không phải nói cho hắn ở trên sao......

Nhưng, nhìn tư thế này đúng là hắn ở trên, nhưng...... Mấu chốt vẫn giống trước kia!

Hắn vỗ vỗ Cố Thừa, ý bảo hắn dừng tay, nói: “Vị trí ngược rồi.”

Cố Thừa cười nói: “Vách ao dựa lên có hơi thô, ngươi ở dưới, ta lo ngươi bị trầy da.”

Ân Tử Mạch nhìn ao, nghĩ đến vách ao phía sau lưng, thật sự sẽ có khả năng làm lưng bị xước.

Vì thế, hắn lại vựng vựng hồ hồ mà hưởng thụ Cố Thừa trêu đùa......

Chờ đến ngày hôm sau tỉnh dậy, hắn mới phản ứng lại, cái ở trên này, cùng ở trên mà ca ca hắn nói, hoàn toàn là hai chuyện khác nhau!

Ân Tử Uyên sáng sớm chờ ở trong đại sảnh, chờ mong, rốt cuộc nhìn thấy Cố Thừa đi ra.

Hắn nhìn phía sau Cố Thừa......

Không thấy được bóng người Ân Tử Mạch.

“Mạch Nhi đâu?” Ân Tử Uyên khó chịu hỏi.

Cố Thừa sờ sờ mũi, nói: “Tối hôm qua hắn dùng sức quá độ, hiện tại còn đang ngủ.”

Ân Tử Uyên hai mắt sáng ngời!

Dùng sức quá độ! Nghe như đệ đệ bảo bối của hắn đã thành công!

“Tiểu Yến, ngươi đi phân phó phòng bếp chuẩn bị trứng gà đỏ, hôm nay toàn giáo trên dưới mỗi người, ai cũng được một cái trứng gà đỏ, tất cả mọi người đều vui mừng.” Ân Tử Uyên rạo rực phân phó.

Tả Yến: “......” Hắn nhìn Cố Thừa, thấy Cố Thừa bộ dáng nghiêm trang, hắn dám dùng toàn bộ nhân phẩm của hắn mà đánh đố, giáo chủ dùng sức quá độ tuyệt đối không phải loại chuyện Ân Tử Uyên nghĩ!

Chờ đến khi Ân Tử Mạch lên sau, nhìn cả phòng trên bàn bày một rổ trứng gà đỏ, không hiểu ra sao hỏi: “Làm sao lại có nhiều trứng gà đỏ như vậy?”

“Mạch Nhi, đây là cho ngươi ăn!” Ân Tử Uyên vừa lúc từ ngoài cửa đi vào, nghe được Ân Tử Mạch nói, tươi cười đầy mặt nói, “Không hổ là đệ đệ của ta, không tồi! Tới, ca ca lột trứng gà cho ngươi.”

Ân Tử Mạch vẻ mặt mờ mịt nhìn về phía Cố Thừa, dùng ánh mắt hỏi: “Xảy ra chuyện gì sao? Vì sao ca ca ta lại hưng phấn như thế?”

Cố Thừa đối với đôi mắt chớp chớp của hắn, làm khẩu hình miệng, nói: “Ca ca ngươi biết ngươi tối hôm qua mệt rồi.”

Ân Tử Mạch tức khắc đỏ mặt!

Tối hôm qua có lẽ là bởi vì có suối nước nóng, Cố Thừa đặc biệt hưng phấn, ấn hắn lật qua lật lại ở suối nước nóng, thậm chí cả trên bàn cũng không buông tha!

Tưởng tượng đến thảm trạng tối hôm qua, Ân Tử Mạch gắt gao ngậm miệng lại, không chịu nhiều lời một chữ! Vạn nhất bị ca ca hắn biết hắn đến cuối cùng khóc lóc xin tha, đến loại xưng hô tướng công cũng nói được, ca ca hắn nhất định sẽ đem gáy hắn chọc thủng!

“Mạch Nhi, có thể rời giường hử?” Chờ đến khi Ân Tử Uyên rốt cuộc vừa lòng đi rồi, Cố Thừa ngồi vào mép giường, quan tâm hỏi.

Ân Tử Mạch cắn răng trừng hắn.

Cố Thừa cười tủm tỉm nói: “Lại kêu một tiếng tướng công nghe một chút.”

“Lăn!” Ân Tử Mạch dứt khoát dùng chưởng đánh tới, lại liên lụy đến hông, tức khắc nhỏ giọng hô nhỏ một tiếng, Cố Thừa khẩn trương đỡ lấy hắn, nói: “Đừng lộn xộn, ở trên giường là tốt rồi.”

“Ta muốn đi ra ngoài đi một chút!” Ân Tử Mạch một chút cũng không muốn ở trên giường nữa! Hơn nữa, vạn nhất tí nữa Ân Tử Uyên lại hỏi hắn chuyện tối hôm qua, quả thực chính là khổ hình nhân gian!

“Có thể không?” Cố Thừa hỏi.

Ân Tử Mạch hừ một tiếng, chầm chậm rời giường, mặc quần áo, sau đó xoay người, ngẩng khuôn mặt nhỏ kiêu ngạo nói: “Hiện giờ ta có nội lực trong người! Thiên hạ đệ nhị cao thủ!”

“Ân, bảo bối thật lợi hại.” Cố Thừa biết nghe lời phải mà nói.

Ân Tử Mạch: “......”

“Không bằng ta mang ngươi ra ngoài đi dạo một chút?” Thấy Ân Tử Mạch kiên trì muốn đi ra ngoài, Cố Thừa đưa ra ý kiến.

Ân Tử Mạch cũng đang có ý này, mang theo Cố Thừa đi qua đại sảnh. Trên đường, gặp được hai vị huynh đệ trong giáo, nhìn thấy hai người, đều hô: “Giáo chủ, giáo chủ phu nhân.”

Ân Tử Mạch: “......”

Cố Thừa cũng không ngại, còn cười gật gật đầu, tỏ vẻ rất vừa lòng cái xưng hô này.

Nhưng chờ khi bọn họ chỉ còn hai người, tay Cố Thừa giống như vô tình nhẹ nhàng nhấn một cái trên eo Ân Tử Mạc. Sau đó vừa lòng nhìn Ân Tử Mạch mềm nhũn dựa vào trên người hắn.

Tiếp theo Ân Tử Mạch trừng mắt lại thẹn thùng mà cũng có phần tức giận nhìn hắn, cái miệng nhỏ hơi hơi chu lên, biểu tình dị thường đáng yêu.

Cố Thừa quả thực cực kỳ yêu thích loại cảm giác này, làm không biết mệt mà trêu đùa hắn.

Ân Tử Mạch rốt cuộc nổi giận!

“Cố Thừa!!!” Hắn quát, “Ngươi đến tột cùng muốn chơi tới khi nào!”

Cố Thừa cầm lấy tay hắn, cười nói: “Không chơi nữa, nơi này là nơi ngươi luyện công sao?”

Ân Tử Mạch hừ một tiếng, đừng tưởng rằng nói lảng sang cái khác thì hắn sẽ không sinh khí!

Hắn đang muốn ném tay Cố Thừa ra, lại nhìn thấy Cố Thừa nhẹ nhàng che miệng hắn lại, nhỏ giọng nói: “Bên kia có người.”

Bọn họ nhẹ nhàng đi qua, trốn sau một tảng đá lớn mà trộm nhìn, lại ngoài ý muốn phát hiện hóa ra là Phong Lai cùng Kỳ Lãng.

“Bọn họ ở bên đây làm gì?” Ân Tử Mạch nhỏ giọng hỏi.

“Ta đoán...... Bọn họ cũng giống như ta với ngươi......”

Ân Tử Mạch mở to mắt đầy kinh ngạc, đây là Tiểu Lai chấp nhận Kỳ Lãng?!

“Tiểu sư đệ, ngày mai ta phải trở về.” Kỳ Lãng nhìn Phong Lai, chậm rãi nói.

Phong Lai cắn môi trầm mặc.

Kỳ Lãng giơ tay xoa mặt hắn, Phong Lai quay đầu tránh đi, Kỳ Lãng cười cười, thu hồi tay, nói: “Xem ra ta thất bại rồi. Ta cho rằng thời gian ở chung dài như vậy, ngươi sẽ nghĩ thông suốt. Kết quả...... Là ta đánh giá cao chính mình......”

Phong Lai vẫn không nói.

“Thôi, khả năng ta cùng Lam Liệt giống nhau, mệnh ta nhất định phải cô độc một mình. Nhưng so ra ta may mắn hơn hắn, ta còn có thể nhìn thấy ngươi, chỉ cần ngươi không gặp được người để động tâm, ta sẽ luôn bảo vệ ngươi.” Kỳ Lãng trong giọng nói mang theo cô đơn, “Trước kia ta luôn nói ngươi chỉ có thể là của ta, nhưng hiện giờ ngẫm lại, trên đời này không có ai là của ai. Ta yêu ngươi, ngươi nếu không yêu ta, ta cưỡng cầu ngươi, ngươi cũng sẽ không vui vẻ. Nếu như vậy, ta nhận thua. Tiểu Lai, ta buông tay.”

Phong Lai rốt cuộc nâng mắt lên nhìn về phía Kỳ Lãng.

Kỳ Lãng cười khổ nói: “Ta không biết loại cảm tình này bắt đầu khi nào, nhiều năm như vậy, phần cảm tình này chưa bao giờ biến mất, ngược lại càng ngày càng đậm, có đôi khi thậm chí áp lực không được nghĩ không bằng cưỡng bách ngươi một lần, nói không chừng ngươi sẽ phát hiện ngươi đối ta cũng có cảm giác. Nhưng tính tình của ngươi, nếu thật sự làm tới, chỉ sợ chúng ta đã sớm quyết liệt. Nhiều năm trước ngươi bắt đầu không chịu kêu ta là sư huynh, bởi vì ngươi cảm thấy ta không phải đệ tử của sư phụ, ta không xứng làm sư huynh ngươi.”

Phong Lai giật giật môi, Kỳ Lãng lại giơ tay ý bảo hắn không cần phải nói, hắn tiếp tục nói: “Sư phụ cả đời chỉ thu một người đồ đệ, ta được nhặt từ bên ngoài, khi sư phụ nhặt được ta, ta cũng đã đói sắp chết rồi, có thể có cơm ăn cũng đã là cảm kích trời đất. Nhưng khi ta có thể ăn cơm no, ta phát hiện dã tâm của ta biến lớn, ta không chỉ có muốn có cơm ăn có áo mặc, ta còn muốn ngươi. Hơn nữa, so với ăn cơm mặc quần áo, ngươi đối với ta có ý nghĩa lớn hơn, ta trở nên càng ngày càng tham lam, muốn có được ngươi, muốn ngươi cũng chỉ thuộc về một mình ta.”

“Nhưng ta lại không nghĩ kỹ một chút. Ta chỉ có thể nỗ lực học tập. Ta cầu sư phụ dạy ta, sư phụ thấy ta cầu học sốt ruột, một mặt nói tuy rằng không thể thu ta làm đồ đệ, nhưng có thể cho ta tự mình lật sách của hắn xem, không hiểu còn có thể hỏi hắn. May mắn chính là, thiên phú của ta tựa hồ không tồi, đã gặp qua là không quên được, chỉ cần sư phụ hơi chỉ điểm, ta có thể suy một ra ba. Từ khi bắt đầu, ta kiên định nhất định phải cùng ngươi cả đời quyết tâm, ta nghĩ, nếu võ công của ta không tồi, y thuật cũng có thể, như vậy có thể đem ngươi bảo vệ tốt, ngươi cùng ta ở bên nhau hẳn là cũng sẽ hạnh phúc. Chỉ tiếc, ta nghĩ sai một chuyện rồi.” Kỳ Lãng cười cười, bất đắc dĩ nói, “Cảm tình là chuyện không thể miễn cưỡng. Khi còn nhỏ ngươi đi theo ta, nhưng sau đó, một câu ngươi cũng không thèm nói chuyện với ta nữa. Ta cũng không biết ta đã làm sai cái gì, chỉ biết là chúng ta cứ như vậy càng lúc càng cách xa, ta vĩnh viễn đi phía sau nhìn ngươi. Chúng ta chỉ kém một cái bóng, nhưng cả đời này, ta không thể vượt nổi một cái bóng này.”

Phong Lai rốt cuộc mở miệng nói chuyện, hắn nói: “Kỳ Lãng, ta......”

Kỳ Lãng cười, sờ sờ đầu của hắn, giơ tay vén lên vài sợi tóc đặt ở bên miệng hôn hôn, nói: “Tiểu Lai, lần này, ta buông tay, ngươi không cần khó xử, cũng không cần vì tránh ta mà không quay về thăm sư phụ. Sư phụ, hắn rất nhớ ngươi, có thời gian trở về một chuyến đi.”

Nói xong, hắn hơi cong lưng, nhìn về phía Phong Lai, rất lâu sau đó, nói: “Tiểu Lai, hẹn gặp lại. Mong ngươi về sau bình an, có thể vui vẻ mà sinh hoạt. Cũng mong ngươi có thể gặp được ngươi làm ngươi động tâm, tuy rằng ta sẽ ghen ghét đến nổi điên, nhưng ta chúc ngươi cùng người tương lai kia hạnh phúc.”

Hắn thở dài, cúi đầu ở trên trán Phong Lai hôn một chút, dùng thanh âm gần như lẩm bẩm nói: “Ta yêu ngươi, tiểu sư đệ.”

Sau khi nói xong, Kỳ Lãng không còn chút do dự nào, rốt cuộc xoay người rời đi.

Ân Tử Mạch tránh ở sau tảng đá, mà lòng nôn nóng, gắt gao bắt lấy tay Cố Thừa, nhỏ giọng nói: “Hay là chúng ta đi ra ngoài giúp một phen?”

Cố Thừa lắc đầu: “Cảm tình miễn cưỡng không được. Ta nhìn Tiểu Lai kỳ thật cũng động tâm, nhưng hắn còn do dự. Chỉ có thể nhìn xem hắn có thể chiến thắng phần do dự này hay không thôi.”

“Vạn nhất Kỳ Lãng thật sự đi rồi thì phải làm sao?” Ân Tử Mạch thật sự thấy rất gấp, vì sao lại rối rắm như thế, thích liền thích, có gì mà ngượng ngùng! Nhìn ánh mắt Phong Lai rõ ràng không muốn, vì sao còn không đuổi theo!

Thật là quá không thẳng thắn thành khẩn!

Phong Lai gắt gao nắm chặt tay, đầu ngón tay đâm sâu vào da thịt, hắn cứ như vậy nhìn Kỳ Lãng từng bước một mà rời đi, từ trước mắt hắn rời đi.

Có lẽ, từ nay về sau, cũng sẽ từ trong cuộc sống của hắn mà rời đi.

Hắn nhắm mắt lại, hít một hơi, hô một tiếng: “Sư huynh......”

Thanh âm rất nhỏ, nhỏ đến nỗi trừ hắn, không ai có thể nghe được.

Kỳ Lãng tựa hồ cũng không nghe được, bước chân cũng không ngừng lại.

Thấy Kỳ Lãng sắp hoàn toàn biến mất ở trước mắt hắn, Phong Lai rốt cuộc hô một tiếng: “Sư huynh.”

Giây tiếp theo, Kỳ Lãng liền về tới trước mặt hắn.

“Tiểu sư đệ, ngươi không bỏ được ta?” Kỳ Lãng run rẩy nói, vui sướng hòa cùng kích động, nỗ lực khắc chế cảm xúc hỏi.

Phong Lai gật gật đầu, nhưng lập tức lại lắc lắc đầu, hắn cắn môi nhìn Kỳ Lãng, không hé răng.

Kỳ Lãng cũng đã rất thỏa mãn.

Hắn chưa bao giờ nghĩ tới Phong Lai sẽ gọi hắn, hôm nay nói ra lời nói kia, hắn cũng đã hoàn toàn chuẩn bị phải rời khỏi Phong Lai. Nếu có thể, hắn cũng muốn cả đời cứ như vậy canh giữ ở bên người Phong Lai, nhưng hắn luyến tiếc Phong Lai cả đời đều không hiểu được chân ái.

Chỉ có thể buông tay, chỉ có thể âm thầm bảo hộ.

Nhưng hiện giờ Phong Lai kêu hắn, như vậy hắn sẽ dùng cả đời để bảo hộ ở bên người hắn.

Hắn nhìn Phong Lai, ôn nhu nói: “Tiểu sư đệ, ngươi không nói cũng không sao, nếu ngươi không muốn ta rời đi, ta liền dùng cả đời đi theo bên cạnh ngươi, vĩnh viễn không rời đi.”

Phong Lai trầm mặc hồi lâu, nói: “Sư huynh, là ta có vấn đề. Ngươi rõ ràng không phải đệ tử của sư phụ, lại so với ta học tốt hơn. Mỗi lần ngươi đều có thể nhẹ nhàng nắm giữ những thứ ta phải dùng hồi lâu mới có thể lĩnh ngộ. Ta không phục, nhưng tâm vội thì ta càng không thể làm tốt, ta nhìn sư phụ càng ngày càng thích ngươi, ta ghen ghét lại sợ hãi, ta lo lắng sư phụ cuối cùng sẽ thừa nhận ngươi là đồ đệ của hắn.”

“Ngươi nói sư phụ như vậy, sau khi trở về sư phụ thật sự muốn đánh mông ngươi. Sư phụ thích ngươi như vậy, hắn luôn nhắc mãi, ta lớn hơn ngươi, phải giúp hắn chiếu cố ngươi.” Kỳ Lãng cười nói, “Sư phụ cũng nhìn ra tâm tư của ta đối với ngươi, cho nên sau đó mới có thể đem ta cùng ngươi đối xử bình đẳng, hắn nghĩ nếu ta học giỏi, có thể bảo vệ ngươi tốt.”

Phong Lai ngơ ngác nhìn Kỳ Lãng, ngây người một hồi, nói: “Hóa ra sau nàu sư phụ cho ngươi học cùng ta, là vì chuyện này?”

Kỳ Lãng gật gật đầu, nói: “Sư phụ luôn nhìn ra tâm tư của ta, ngươi còn không hiểu sao?”

Phong Lai: “Kỳ thật ta đã sớm biết ngươi đối với ta có tình ý. Nhưng ta...... Ta lại lợi dụng tâm tư của ngươi đối với ta, cố ý không quan tâm ngươi.”

“Tính cách ngươi chính là như vậy, trong lòng thích cái gì, trên mặt sẽ không biểu hiện ra ngoài.” Kỳ Lãng nói, “Ta không ngại, chỉ cần ngươi không đuổi ta đi, ta đã rất hạnh phúc.”

Phong Lai nhấp môi, tay dần dần buông ra, giương mắt nhìn Kỳ Lãng, lại cúi đầu, muốn nói cái gì đó, cuối cùng vẫn là không nói.

“Các ngươi đủ chưa!” Ân Tử Mạch rốt cuộc không kìm nén được, từ sau tảng đá vọt ra, dương tay một kích đem Phong Lai đẩy hướng vào trong lòng Kỳ Lãng, nói, “Các ngươi để ta nhìn không nổi! Lúc trước Kỳ Lãng cho chúng ta một phen xuân phong, hiện giờ chúng ta cho ngươi. Kỳ Lãng, không cần buông tay, Tiểu Lai mạnh miệng mềm lòng, ngươi làm nhiều một chút, hắn khẳng định sẽ mềm xuống.”

Sau khi nói xong, Ân Tử Mạch xoay người chạy.

Kỳ Lãng: “......”

Phong Lai: “......”

Đứng ở sau tảng đá, Cố Thừa cười lắc đầu, nói: “Các ngươi cố lên.” Sau đó cũng chạy đi.

Còn lại Kỳ Lãng cùng Phong Lai, hai người nhìn nhau.

Kỳ Lãng cười cúi đầu, nói: “Xem ra giáo chủ biết lúc trước ở Tần Hoài Hà là ta cho hắn một chưởng đem hắn đẩy vào trong lòng Cố Thừa.”

Phong Lai hừ một tiếng, không nói chuyện, lại cũng không đẩy hắn ra.

Kỳ Lãng chậm rãi siết chặt cánh tay, gắt gao ôm chặt người trong lòng ngực.

Cố Thừa đuổi theo Ân Tử Mạch, giữ chặt tay hắn, cười nói: “Làm chuyện xấu liền chạy, ngươi không thấy được Tiểu Lai đỏ mặt.”

Ân Tử Mạch: “Mặt đỏ, chứng minh hắn đối với Kỳ Lãng có ý, bằng không lấy tính tình của hắn đã sớm đem Kỳ Lãng đẩy ra. Hai người đều quá khó hiểu, đặc biệt là Tiểu Lai, quá rối rắm.”

Cố Thừa cười tủm tỉm mà nhìn hắn, Ân Tử Mạch sờ sờ mặt, nói: “Trên mặt ta dính thứ gì sao?”

Cố Thừa giơ tay đem tóc trên trán hắn vén đến sau tai, nói: “Đúng vậy, bọn họ quá rối rắm. Thích liền thích, vẫn là Mạch Nhi của ta tốt nhất.”

Ân Tử Mạch nghĩ đến lúc trước Cố Thừa năm lần bảy lượt thổ lộ, tức khắc sắc mặt đỏ lên.

“Giáo chủ, minh chủ!” Một nữ tử dáng người quyến rũ mặc áo vàng đi tới, đối với hai người ôm quyền nói, “Giáo chủ, minh chủ, trong nhà có người tới, hình như là có việc tìm minh chủ.”

Cố Thừa: “Người nhà ta tới?”

Nữ tử áo vàng gật gật đầu: “Vừa mới mới đến, tả hộ pháp có việc, bảo ta tới đây tìm giáo chủ.”

“Ta đã biết, nếu ngươi vội thì đi đi.” Ân Tử Mạch nói.

“Vâng, giáo chủ.”

Nữ tử áo vàng đi rồi, hai người đi đến đại sảnh.

“Vừa rồi vị nữ tử kia chính là hữu hộ pháp mà các ngươi nói?” Cố Thừa hỏi.

Ân Tử Mạch gật đầu: “Ân, hữu hộ pháp rất lợi hại, ta không ở trong giáo, việc lớn nhỏ trong giáo đều là nàng chủ trì. Trong giáo, huynh đệ từ trên xuống dưới đều rất bội phục nàng, vài đạo trận pháp chính là nàng hỗ trợ làm.”

Cố Thừa cười nói: “Giáo các ngươi có phải có mỗi hữu hộ pháp là nữ tử?”

Ân Tử Mạch cũng cười nói: “Đúng vậy, nàng cực sảng khoái, võ công cao cường, cho nên các huynh đệ đều đem nàng trở thành nữ thần, đều cực kỳ thích nàng. Nhưng mỗi lần có người làm sai chuyện, sẽ quỳ khóc lóc xin tha, ha ha ha ha, cảnh tượng kia đặc biệt vui. Nghe nói đến Tiểu Lai cũng sợ nàng. Trong giáo trên dưới, tựa hồ chỉ có Tiểu Yến mới có thể chống lại nàng.”

Cố Thừa: “Mạch Nhi, ngươi có cảm thấy trên người tiểu Yến có một loại khí chất đặc biệt?”

Ân Tử Mạch: “Ngươi muốn nói trên người hắn trên người có khí chất thẳng nam sao?!”

“Thẳng nam? Có ý gì?” Cố Thừa hỏi.

Ân Tử Mạch: “......”

Ngẫm lại Tả Yến mặt mày tuấn lãng, một thân cao lớn, lại còn đặc biệt nho nhã. Võ công cao cường làm người có tâm tư muốn thân mật, còn có một thân biết làm đồ ăn, cùng hắn còn có Cố Thừa, Phong Lai còn có Kỳ Lãng vẫn luôn ở bên nhau, nhưng đến nay đều không có nam nhân coi trọng hắn, trên đường nhảy ra một Diệp Lương, cũng là liếc mắt một cái liền coi trọng Phong Lai, cho nên......

Đại khái trên người Tiểu Yến khí chất thẳng nam quá mạnh.

Đối với câu hỏi của Cố Thừa, Ân Tử Mạch lời ít mà ý nhiều, nói: “Chính là hắn tương đối hấp dẫn nữ hài tử. Mà Tiểu Lai, khả năng tương đối hấp dẫn nam hài tử.”

Cố Thừa: “......”

Hai người đi vào đại sảnh, thấy người tới là Cố bá.

Cố Thừa đi qua, nói: “Cố bá, ngươi tới đây làm gì?”

Cố bá nhìn thấy Cố Thừa, giơ tay sờ mắt, nói: “Thiếu gia, lão gia gần đây sinh bệnh nặng, thân thể ngày càng sa sút, ngươi nên nhanh chóng trở về một chuyến.”

Cố Thừa kinh hãi, vội hỏi: “Sao lại thế, thân thể hắn vẫn luôn rất tốt mà, sao đột nhiên lại sinh bệnh nặng? Hay là bị thương?”

Cố bá: “Cụ thể ta cũng không rõ lắm, thiếu gia, ngươi vẫn nên nhanh chóng trở về đi.”

Cố Thừa ngưng trọng, gật gật đầu, nói: “Hôm nay ta sẽ lên đường.”

Ân Tử Mạch cầm tay hắn, nhìn về phía hắn, nói: “Ta cùng ngươi trở về.”

Cố Thừa: “Mạch Nhi, ngươi ở chỗ này chờ ta. Lần này ta trở về thật sự gấp, ta lo lắng thân thể của ngươi ăn không khỏe.”

Ân Tử Mạch: “Ta rất khỏe. Dù sao ta muốn đi theo ngươi, ngươi nếu không đồng ý, ta liền đi một mình, coi như là đi ra ngoài chơi.”

Cố Thừa gắt gao nắm tay hắn, thâm tình nhìn hắn, Ân Tử Mạch bĩu môi, nói: “Không thể mỗi lần xảy ra chuyện, ngươi đều ở bên người ta, ngươi có việc ta lại tránh ở một bên, Cố Thừa, ta muốn cùng ngươi đối mặt với tất cả mọi việc, mặc kệ việc tốt hay xấu, nếu chúng ta nếu đã quyết định ở bên nhau, phải cùng nhau chia sẻ hạnh phúc vui sướng, đồng thời cùng nhau gánh vác thống khổ.”

Cố Thừa không rảnh lo cái khác, duỗi tay gắt gao ôm lấy hắn.

Trong nhà Cố Thừa xảy ra chuyện, Ân Tử Uyên cho dù không muốn, cũng không thể không đồng ý để Ân Tử Mạch đi theo Cố Thừa về.

Chẳng qua, trước khi xuất phát, hắn nghiêm túc dặn dò: “Nếu trong nhà Cố Thừa không sao nữa, vậy ngươi phải nhanh chóng trở về, miễn cho người nhà bọn họ khi dễ ngươi.”

Ân Tử Mạch: “......Được.”

Ân Tử Uyên xoa xoa đầu hắn, nói: “Trên đường cẩn thận, ca ca ở nhà chờ ngươi trở về.”

“Ân.” Ân Tử Mạch ngoan ngoãn gật đầu.

Ân Tử Uyên giơ tay ôm hắn, nói: “Đi thôi, không cần gấp, người tốt sẽ được phù hộ, sẽ không có việc gì.”

Trưa hôm đó, Cố Thừa mang theo Ân Tử Mạch xuất phát, Ân Tử Uyên không yên tâm, phái Tả Yến theo chân bọn họ.

Dọc theo đường đi sao trời thay đổi, ngày đêm điên đảo lên đường, rốt cuộc nửa tháng sau đã tới Trường Bạch Sơn.

Nơi này đã vào đông mùa, ở Trường Bạch Sơn lạnh tựa như hơi thở có thể kết thành băng. Hai đời Ân Tử Mạch chưa từng đến phương bắc, lúc này đột nhiên đến Trường Bạch Sơn, còn gặp mùa lạnh nhất trong một năm, cả người lạnh cũng không muốn nhúc nhích, chỉ muốn ở trong xe ngựa.

Cố Thừa cho hắn mặc quần áo thật dày, lông xù xù bọc đến kín mít, Ân Tử Mạch cảm thấy hắn mặc bộ quần áo này đi ra ngoài, ở trong tuyết, nhất định có thể trở thành quả cầu tuyết lăn mấy vòng.

Vào Trường Bạch Sơn, liền đến Cố gia.

Ân Tử Mạch mạc danh khẩn trương. Đặc biệt là mặc thành một thân quần áo như vậy, hắn cảm thấy người Cố gia nhìn thấy hắn, phản ứng đầu tiên là có thể lấy ra ngoài làm người tuyết chơi.

“Mạch Nhi, ngươi đang làm gì?” Thấy Ân Tử Mạch có ý đồ cởi áo khoác lông chồn bên ngoài, Cố Thừa vội đè tay hắn lại, nói, “Cởi quần áo làm cái gì?”

Ân Tử Mạch: “Ngươi xác định ta mặc như một quả cầu lông đến nhà ngươi, người nhà ngươi sẽ không đem ta đuổi ra?!”

Cố Thừa: “......”

“Hơn nữa mặc thành như vậy, giống như bánh chưng ấy, chẳng đẹp chút nào.” Ân Tử Mạch nắm đống lông trên quần áo, nói.

Cố Thừa: “Bánh chưng không phải tốt sao, lột da bên trong, nhân ăn rất ngon, ta đặc biệt thích.”

Ân Tử Mạch: “......” Những lời này, hắn sao có thể nghe ra ý khác trong đó a!

Chương dài nhất, ai thương tui không.

Thương thì moa moa mấy cái động viên tui đi nè ~


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.