Xuyên Không Chi Đặc Công Thiên Kim

Chương 90: Chương 90: Tô sư tỷ




Nhìn thấy Liễu Như Băng không muốn chịu thua, Tô Tử Mạch chậm rãi đi đến phía Liễu Như Băng, dù rằng bước chân của Tô Tử Mạch vô cùng chậm chạp, nhưng mỗi một bước đều giống như giẫm lên trái tim của Liễu Như Băng vậy.

Trong lòng Liễu Như Băng hiểu rõ căn bản mình không phải là đối thủ của Tô Tử Mạch, dù cho bây giờ nàng ta đứng dậy và đánh nhau với Tô Tử Mạch lần nữa thì kết quả vẫn như vậy.

Chỉ là trong lòng nàng ta thực ra không cam tâm chịu thua Tô Tử Mạch như thế, đến khi Tô Tử Mạch đã đi đến trước mặt nàng ta.

Cuối cùng Liễu Như Băng giật mình rồi từ trên mặt đất bò dậy, sắc mặt càng lộ ra vẻ tái xanh trắng bệch.

Trái lại lúc này Tô Tử Mạch cũng không vội ra tay, dù sao bây giờ nàng cũng bất bại rồi.

Từ vẻ mặt của Liễu Như Băng, Tô Tử Mạch đã nhìn ra được sự vùng vẫy trong lòng nàng ta, bây giờ Liễu Như Băng nhất định rất đau khổ rất bối rối.

Chẳng thà để nàng ta hưởng thụ mùi vị bây giờ nhiều hơn một chút nữa, lúc này mọi người cũng rất ngạc nhiên.

Đột nhiên Tô Tử Mạch và Liễu Như Băng đều không ra tay, cũng không có người nào mở miệng chịu thua, cuộc thi đấu này còn muốn tiến hành tiếp nữa hay không.

Ngay khi Mạnh trưởng lão có chút không kiên nhẫn, chuẩn bị mở miệng thúc giục, cuối cùng Liễu Như Băng cắn răng nói: “Ta chịu thua.”

Nghe thấy Liễu Như Băng chủ động chịu thua, mọi người càng trợn mắt há mồm hơn.

Vốn dĩ cuộc thi đấu này căn bản không ai thấy Tô Tử Mạch có lợi thế, ai biết rằng bây giờ Tô Tử Mạch không những thắng, mà Liễu Như Băng còn chủ động chịu thua.

Mạnh trưởng lão nghe vậy thì cười nói: “Được, cuộc thi đấu này Tô Tử Mạch thắng, Tô Tử Mạch quả nhiên ngươi không khiến lão phu thất vọng.”

Ánh mắt của Mạnh trưởng lão nhìn Tô Tử Mạch tràn đầy sự tán thưởng, nhưng lúc này đột nhiên Tô Tử Mạch gọi Liễu Như Băng đang chuẩn bị rời đi.

“Không phải ngươi đã quên chuyện gì rồi sao, thỏa thuận cá cược trước đây của chúng ta, ngươi sẽ không nuốt lời chứ Liễu sư muội?”

Khi Tô Tử Mạch nói đến Liễu sư muội thì cố ý nâng cao âm lượng, tất cả mọi người có mặt đều chú ý đến điểm này.

Liễu Như Băng nghe thấy tên gọi này thì cơ thể khẽ run lên, kỹ năng của mình không bằng người khác, thua Tô Tử Mạch thì cũng thôi đi, bây giờ ngay cả vai vế cũng bị Tô Tử Mạch đàn áp.

Nếu không phải vừa rồi đã đồng ý thỏa thuận cá cược của Tô Tử Mạch ở trước mặt nhiều người như vậy thì bây giờ Liễu Như Băng nhất định sẽ chối cãi không nhận rồi.

Nhưng có nhiều người xem như vậy, dù cho trong lòng Liễu Như Băng trăm phần không muốn, cũng chỉ có thể quay đầu lại nhỏ giọng kêu Tô Tử Mạch: “Tô sư tỷ.”

“Liễu sư muội, muội nói cái gì, giọng nói của muội to hơn một chút, ta không nghe rõ.”

Lúc này quả thực giọng nói của Liễu Như Băng gần giống với tiếng muỗi kêu vậy, điều này đã hình thành nên một sự đối lập rõ ràng với sự lớn giọng ngạo mạn trước đó của nàng ta.

Theo yêu cầu của Tô Tử Mạch, cuối cùng lần này Liễu Như Băng cũng nâng cao âm lượng, nghiến răng nghiến lợi nói: “Tô sư tỷ.”

Lúc này Tô Tử Mạch hài lòng gật đầu nói: “Này, Liễu sư muội lễ phép như vậy thật sự hiếm thấy, sư tỷ ta nghe thấy rồi, mặc dù vừa rồi thua cuộc, nhưng muội cũng đừng nản lòng, lát nữa còn có cuộc thi đấu luyện dược đấy, muội phải cố lên nhé.”

Sau khi nghe Liễu Như Băng gọi mình là sư tỷ, Tô Tử Mạch cũng rất nhanh chóng nhập vai, nàng ra vẻ làm phách của sư tỷ với Liễu Như Băng.

Liễu Như Băng thấy thế trong lòng càng tức chết, nhưng không có cách nào tóm được Tô Tử Mạch, chỉ có thể thầm hạ quyết tâm ở trong lòng, đến lúc thi đấu luyện dược nhất định phải tìm lại cơ hội thắng.

Sau khi cuộc thi đấu của Tô Tử Mạch và Liễu Như Băng kết thúc, mấy đệ tử còn lại đó nhanh chóng tiến hành khảo hạch của riêng mình.

Nhưng sự hứng thú của mọi người đối với cuộc thi đấu tiếp theo hiển nhiên đều ít hơn rất nhiều, phần lớn ánh mắt của mọi người đều tập trung vào Tô Tử Mạch.

“Tô sư muội, mấy ngày trước huynh gặp muội, muội còn là một linh giả, không ngờ rằng mới mấy ngày công phu của muội đã trở thành linh sư rồi, đây cũng quá khoa trương rồi đấy.”

Lúc này Bạch Lạc chủ động đi đến trước mặt Tô Tử Mạch và hỏi Tô Tử Mạch, Tô Tử Mạch nghe vậy cười nói: “Bạch sư huynh quá khen rồi, cũng chỉ là đúng lúc muội gặp cơ duyên nên có chút kỳ ngộ mà thôi.”

Ngoài miệng Tô Tử Mạch nói đơn giản dễ dàng, nhưng trong đầu không khỏi nhớ lại cảnh tượng trước đó Dạ Ly Thần đã tiến hành huấn luyện đặc biệt cho nàng.

Trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà tu vi của nàng có thể tăng lên nhanh chóng như thế, đó chính là kết quả của sự chịu khổ mà người thường không thể chịu được.

Tô Tử Mạch hoàn toàn chắc chắn, nếu như để những người có mặt này nhận sự huấn luyện đặc biệt của Dạ Ly Thần thì nhất định không có một người nào có thể kiên trì được.

Ngay khi Bạch Lạc hỏi Tô Tử Mạch, những đệ tử khác xung quanh cũng tập hợp lại đây.

Những đệ tử này phần lớn đều là đệ tử mới cùng Tô Tử Mạch gia nhập vào, trong những đệ tử mới này vốn có không ít người trước đây rất không phục Tô Tử Mạch.

Nhưng vừa rồi nhìn thấy Tô Tử Mạch chiến thắng Liễu Như Băng, thái độ của những đệ tử mới này đối với Tô Tử Mạch hiển nhiên cũng tốt hơn không ít.

“Tô sư tỷ, vừa rồi tỷ thật sự rất lợi hại, ngay cả Liễu sư tỷ cũng bị đánh bại, thật sự quá tăng thể diện cho đệ tử mới chúng ta rồi.”

“Đúng vậy, trước đây Liễu sư tỷ đó còn khinh thường những đệ tử mới như chúng ta, thật sự rất hả lòng hả dạ.”

Tô Tử Mạch nghe mọi người nói cũng hiểu được, xem ra bản thân mình đánh bại Liễu Như Băng đã vô tình lôi kéo được lòng người của những đệ tử mới này.

Điều này đối với Tô Tử Mạch mà nói xem như là một chuyện vui bất ngờ, dù sao có nhiều bằng hữu một chút cũng tốt hơn so với việc có nhiều kẻ thù.

Nghĩ đến đây, khuôn mặt của Tô Tử Mạch cũng lộ ra một nụ cười và nói: “Mọi người cũng quá khách khí rồi, chúng ta đều là đệ tử mới cùng nhau gia nhập vào điện Thần Dược, đương nhiên nên thống nhất đối ngoại rồi.”

“Tô sư tỷ nói đúng, sau này bọn ta sẽ chỉ hành động theo tỷ.”

Lúc đầu Tô Tử Mạch gia nhập vào điện Thần Dược muộn hơn một chút so với những đệ tử mới này, nhưng bây giờ những người này đều chủ động gọi Tô Tử Mạch sư tỷ.

Hẳn là vừa rồi bị kinh sợ trước sức mạnh mà Tô Tử Mạch bày ra, dù sao trong những người đệ tử này thì tu vi linh sư đã là sự tồn tại dũng mãnh nhất.

Tô Tử Mạch cũng không từ chối xưng hô của những người này, bây giờ mình trở thành sư tỷ của những người này, sau này họ cũng không dám gây phiền phức cho mình nữa rồi.

Ngay khi Tô Tử Mạch nhận được sự tâng bốc của mọi người, Liễu Như Băng ngồi ở một bên nhưng sắc mặt vẫn tái xanh.

Lúc đầu nàng ta còn muốn ở trước mọi người đánh bại Tô Tử Mạch, ai biết được ngược lại nàng ta trở thành bàn đạp của Tô Tử Mạch, bây giờ còn trở thành sư muội của Tô Tử Mạch, thành trò cười của mọi người.

Khi trong lòng Liễu Như Băng đang tức giận, Hoa Oánh Oánh đi đến trước mặt Liễu Như Băng, an ủi nàng ta: “Liễu sư tỷ, tỷ cũng đừng quá buồn, thực ra Tô Tử Mạch đó cũng quá xảo quyệt, nàng ta đã giấu diếm tu vi, chuyện này cũng không thể trách tỷ đâu.”

Nghe Hoa Oánh Oánh nói như vậy, cuối cùng tâm trạng của Liễu Như Băng cũng chuyển biến tốt hơn vài phần: “Hoa sư muội, ngươi nói đúng, ta bị Tô Tử Mạch ngấm ngầm tính kế mới có thể như vậy, nhưng thực ra ta không thể nuốt trôi được cục tức này.”

Liễu Như Băng đang nói thì đồng thời trong mắt lóe lên một tia oán hận, giống như hận không thể băm xác Tô Tử Mạch ra thành vạn mảnh vậy.

Lúc này đột nhiên Hoa Oánh Oánh hạ giọng nói: “Liễu sư tỷ, không phải lát nữa còn cuộc thi đấu luyện dược sao, chỉ cần trong cuộc thi đấu luyện dược chúng ta thắng được Tô Tử Mạch, đương nhiên chúng ta có thể báo thù cho lần vừa rồi.”

 

 

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.