Xuyên Nhanh: Nam Thần, Bùng Cháy Đi!

Chương 281: Chương 281: Quần hạ chi thần (5)




Edior: Thập Ca - Kiera_Frey

Beta: Sa - Shadowysady

======================

Trong mật thất vô cùng yên tĩnh.

Nhưng ngay cả khi yên tĩnh như vậy, Tạ Xu vẫn không thể nghe được tiếng hít thở của Sơ Tranh.

Hắn nhìn sang bên cạnh một cái, nữ tử kia vẫn đang ngồi ở góc tường, chỉ để lại cho hắn một bóng lưng, không rõ bộ dáng bây giờ của cô ra sao.

Tạ Xu chần chừ một lát, rồi đứng dậy đi qua đó.

Hắn mới vừa vươn tay đã bị người ta bắt được.

Bàn tay thiếu nữ trắng nõn thon dài, mang nhiệt độ nóng bỏng, lan dần từ mu bàn tay hắn đi lên.

Cô chậm rãi quay đầu lại, có lẽ do đã thấy rõ là hắn nên buông tay ra, nghiêng mặt đi, vô thanh vô tức nhắm mắt lại: “Đừng làm phiền ta.”

“Điện hạ cũng thật to gan nha.” Tạ Xu nhịn không được châm chọc cô. “Không sợ ta sẽ giết ngài sao?”

“Ta mà chết thì ngươi cũng chẳng được lợi lộc gì.” Ngữ khí Sơ Tranh nhẹ nhàng bâng quơ, cứ như chẳng thèm để ý.

Tạ Xu: “...” Đúng là không có.

Nàng mà chết thì mình ra ngoài thế nào được?

Trên cổ tay Tạ Xu dường như còn lưu lại độ ấm của cô, nóng đến bỏng người.

Hắn cảm thấy có gì không đúng lắm, đưa tay lên sờ trán Sơ Tranh.

Độ nóng bỏng tay khiến Tạ Xu kinh hãi, bị nóng thành cái dạng này mà sao một chút phản ứng nàng cũng không có.

-

Sơ Tranh tuy rằng phát sốt nhưng ý thức lại rất thanh tỉnh, cô chỉ nghỉ một lát lại đã chống tay ngồi dậy.

“Ngài làm gì vậy!” Tạ Xu nhíu mày, rốt cuộc cũng phải vươn tay ra đỡ cô: “Với tình trạng hiện giờ của ngài, không nên cử động, nếu không độc sẽ lan càng nhanh đấy.”

“Không phải là ngươi muốn ra ngoài sao?” Ngữ khí Sơ Tranh vẫn lãnh đạm như cũ.

“Đã sốt thành cái dạng này rồi còn muốn đi ra ngoài nữa?” Tạ Xu tức giận nói: “Điện hạ, giờ không phải lúc để thể hiện đâu.”

“Không sao cả.”

Sơ Tranh hất tay hắn, bước ra ngoài mật thất.

Tạ Xu: “...”

Tạ Xu cảm thấy mình hẳn là nên ước cho nàng chết luôn đi cho rồi, dù sao hiện giờ nàng mà chết cũng sẽ không liên quan đến mình nữa.

Sơ Tranh không đi được nhanh, nhưng dáng người vẫn thẳng tắp như cũ, như cây tùng bách kiên cường không bao giờ gục ngã.

Tạ Xu không nhanh không chậm theo sau.

Hắn rủa thầm một tiếng, đi nhanh hơn vài bước, đỡ lấy cô: “Điện hạ, ngài tốt nhất đừng chết vội quá.”

“Cũng sẽ chẳng ảnh hưởng đến ngươi đâu.”

Ai bảo ngươi là thẻ người tốt cơ chứ! Số cmn cũng quá tốt rồi! Đâu có giống tiểu khả ái đáng thương số nhọ như ta.

Vừa phải kéo lê thân tàn yếu ớt, lại còn phải tìm lối ra cho tên gà bệnh nhà ngươi!

Tạ Xu: “.......”

Mấy lời này lọt vào tai Tạ Xu đại khái lại biến thành, ta chết thì kệ ta, cũng không phải là việc của ngươi.

Không thể nói đây là cảm giác gì, chỉ là hắn cứ cảm thấy có hơi khiếp sợ cùng... kỳ quái.

-

Chờ tới lúc Sơ Tranh cùng Tạ Xu lết ra đượckhỏi thông đạo, đã là chuyện của hai ngày sau.

Đột nhiên được nhìn thấy ánh sáng trở lại, Sơ Tranh mừng đến xém tí nữa đã rớt nước mắt, thật vất vả lắm mới nghẹn lại được.

Bên ngoài là một khu rừng rậm, lúc này ánh mặt trời từ tán cây rọi xuống, chiếu lên người Sơ Tranh, mạ lên cô một viền ánh sáng vàng rực rỡ.

Sàn sạt.....

“Điện hạ!”

“Là Điện hạ!”

“Điện hạ đang ở bên kia!”

Mấy giọng nói đột ngột vang lên, một đám người nhảy bổ tới, vây quanh cô.

Tạ Xu chậm hơn Sơ Tranh một bước, vừa nghe thấy âm thanh hắn liền ẩn mình vào trong bóng tối.

Sơ Tranh đã bị mất máu quá nhiều, lại đang bị trúng độc, bị nhóm người này vây quanh hò hét, lúc này cô đã choáng váng lắm rồi.

Tạ Xu đứng nhìn Sơ Tranh bị người ta mang đi, hắn dựa vào lối ra ẩm ướt lạnh lẽo, rõ ràng hắn nên vui mừng.... bởi vì cuối cùng hắn cũng đã thoát khỏi nữ nhân kia.

Vạt áo đỏ lộ một nửa ra khỏi bóng tối, bị ánh mặt trời chiếu vào, đỏ rực đến chói mắt.

Sơ Tranh tỉnh lại, phát hiện mình đang nằm bên cạnh một hồ nước, xung quanh người đến người đi vô cùng nào nhiệt.

Vết thương trên người cô đã được xử lý.

“Điện hạ, ngài tỉnh rồi!”

“Điện hạ tỉnh rồi!”

Sơ Tranh bưng miệng vết thương nhìn đám người đang xúm lại, phần lớn ở đây đều là người trẻ tuổi. Bởi vì bí cảnh này có cấm chế, những người tuổi tác quá 30 sẽ không thể tiến vào.

“Điện hạ, ngài thấy sao rồi?”

“Điện hạ ngài có đói bụng không?”

“Điện hạ...”

“Câm hết cho ta.” Sơ Tranh bực bội lên tiếng: “Tránh xa ra.”

Ai là Điện hạ của các ngươi!

Gọi linh tinh cái gì đấy!

Không khí cũng đều bị các ngươi chắn hết rồi đây này!

Lãnh ý trên mặt Sơ Tranh rất đậm, đám người này quay mặt nhìn nhau nghi hoặc, sau đó ào akt tản ra, chỉ để lại một người.

“Điện hạ, công tửTạ Xu...” Người lưu lại nọ liếc sắc mặt Sơ Tranh một cái, cẩn thận mở miệng.

Thẻ người tốt....

Không phải là hắn vẫn theo sau cô sao?

Sao giờ không thấy nữa?!

Sơ Tranh như chợt nghĩ đến cái gì đó: “Chết rồi à?”

“......”

Điện hạ đây là có ý gì vậy?

Trước kia cứ mỗi khi nhắc tới Tạ Xu, không phải vui mừng thì cũng là lo lắng, sao tự dưng bây giờ lại lạnh như băng phun ra một câu “Chết rồi à?”, chết rồi, cái tình huống quái quỷ gì đây?

“Không... Là chúng ta không tìm được công tử Tạ Xu.” Người nọ cẩn thận trả lời.

Đấy.

Thẻ người tốt lại chạy rồi.

Độc trên người Sơ Tranh đã được giải, vết thương này tới từ đâu nguyên chủ cũng không rõ nữa, chỉ biết rằng lúc nàng tỉnh dậy thì đã có rồi.

Có lẽ là vết thương này có từ trước khi nguyên chủ bị mất trí nhớ.

Tham gia bí cảnh phần lớn đều là nhân tài trẻ tuổi kiệt xuất của Tĩnh Nguyên Quốc, Sở Ứng Ngữ thân là Đại hoàng nữ, dẫn dắt toàn bộ đội ngũ.

Tuy Sở Ứng Ngữ làm việc có chút hoang đường, nhưng nàng ta đúng thật rất có thực lực.

Hiện tại bọn họ vẫn còn đang ở trong bí cảnh.

Còn vào đó có lấy được bảo bối gì hay không, phải xem vận khí từng người trước đã.

Bên Tĩnh Nguyên Quốc thu hoạch cũng không được nhiều lắm, bởi vì Đại hoàng nữ bị mất tích nên phần lớn thời của họ là đi tìm người.

【 Nhiệm vụ chính tuyến: Mời trong nửa giờ đồng hồ, tiêu hết một trăm huyền thạch hạ phẩm. Huyền thạch đã được gửi đến túi không gian, xin chú ý kiểm tra và nhận.】

Sơ Tranh: “...”

Đao trong tay Sơ Tranh soạt một cái cắm phập xuống đất.

Hung khí lộ ra.

Bây giờ ta đang là bệnh nhân! Mi có biết bệnh nhân có nghĩa là gì không?! Là không thể làm lụng vất vả! Vương Bát Đản, mi có thấy mình súc sinh thế nào chưa!

【....】 Vậy rốt cuộc nó nên trả lời mình là súc sinh, hay không phải là súc sinh? Lời này trong ngoài đều là mắng nó mà! Chị gái nhỏ thật quá đáng!

Đám người bên kia cũng bị dọa phát khiếp, ôm nhau run lẩy bẩy.

“... Các ngươi có cảm thấy điện hạ dường như đáng sợ hơn trước không?”

“Hay là tại vì không tìm thấycông tử Tạ Xu nên mới vậy?”

“Điện hạ cũng không kêu chúng ta đi tìm mà.”

“Chắc không phải Tạ Xu đã xảy ra chuyện gì rồi chứ?”

Một đám người thì thụt thảo luận, không dám đi qua tìm xui xẻo.

Bên kia Sơ Tranh cứ liên tục rút đao ra, rồi lại cắm xuống xòng xọc.

Cả người tản ra khí thế hung hãn “người sống chớ gần, người quen chớ quấy rầy”

Điện hạ... Thật hung dữ quá đi mất!

Hu hu hu!

Công tử Tạ Xu rốt cuộc bị sao vậy?

“Ngươi lại đây.” Sơ Tranh đột nhiên chỉ vào một người.

Người bị điểm danh tức khắc run lên cầm cập, dưới ánh mắt thương cảm của đồng bọn, sợ hãi run rẩy đi qua.

“Điện, điện hạ có gì dặn dò.”

Sơ Tranh đĩnh đạc ngồi thẳng, một tay chống đao, thần sắc lạnh lùng hung hãn: “Trên người ngươi có gì đáng giá, lôi hết ra đây.”

Người nọ vù vù móc hết đồ vật trên người mình ra.

Chỉ thiếu mỗi nước cởi quần áo ra luôn thôi.

Tiền tệ lưu thông ở thế giới này là Huyền thạch.

Đây là một loại đá mang Huyền khí.

Loại huyền thạch này không chỉ dùng để hấp thu và tu luyện, mà còn được sử dụng rộng rãi trên các lĩnh vực khác, nói tóm lại là vật phẩm tất yếu không thể thiếu.

Huyền thạch hạ phẩm là cấp thấp nhất trong tất cả các loại huyền thạch.

Còn có cả Huyền thạch trung phẩm, Huyền thạch thượng phẩm rồi Huyền thạch tinh phẩm nữa.

Sơ Tranh chọn lấy một số đồ vật, sau đó ném Huyền thạch lên kẻ nọ: “Ngươi có thể đi được rồi.”

Người nọ xem cũng chẳng kịp xem Sơ Tranh vừa vứt cho cái gì, nhanh như chớp chạy trở về.

“Quay lại.”

“Điện... điện hạ.” Kẻ xấu số nọ sợ tới mức chân mềm nhũn hết cả ra.

“Lấy lại hết mấy thứ này đã.” Sơ Tranh dùng đao chọc chọc mấy món đồ trên mặt đất.

Hắn hỏi cũng không dám hỏi, vội vàng bốc hết đống đồ kia lên, lấy tốc độ một trăm mét trên giờ chạy biến đi.

Trước kia ở chung với Điện hạ cũng chưa từng thấy ngài ấy khủng bố như bây giờ a.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.