Xuyên Thành Cực Phẩm Tra Nam Trong Sách Niên Đại

Chương 10: Chương 10




Edit: Manh Manh

Beta: Ly Ly

Thẩm gia, một đám tiểu hài tử vây quanh Thẩm Kiêu. Thẩm Tiểu Bắc, Thẩm Tiểu Nam phân biệt nắm tay cậu, xoa tới xoa lui, mặt khác mấy hài tử của đường ca cậu cũng ngồi xổm bên cạnh, ríu rít nói không ngừng.

Thẩm Kiêu cũng không giận, rút tay bị tiểu hài tử nắm ra, sờ sờ đầu bọn nhóc, nói bọn tiểu hài tử này đều do Thẩm Kiêu nuôi dưỡng cũng không sai. Mọi người trong nhà đều vội vàng làm việc, ném một đám hài tử ở nhà, đứa lớn trông đứa nhỏ.

Thẩm Kiêu so với bọn nhóc lớn hơn mười tuổi, mấy tiểu hài tử này vẫn luôn được cậu trông. Mỗi ngày sau khi tan học về nhà chính là mang theo đàn củ cải nhỏ này, lên núi nhặt củi, đào rau dại sau đó về nhà nấu cơm. Khi đó nãi nãi sinh bệnh nặng, người trong nhà đều rất bận, gia gia đã hơn 60 tuổi rồi, mà vẫn còn mỗi ngày ra ngoài làm việc. Tiểu hài tử của đường ca cậu Thẩm Tiểu Tây, Thẩm Tiểu Đông cũng được cậu nuôi nấng.

Cũng may, khi đó Thẩm Tiểu Bắc, Thẩm Tiểu Nam đã trưởng thành không ít, có thể giúp cậu trông một chút.

Thẩm Kiêu đối với đám tiểu hài tử này cảm tình cũng rất sâu, bình thường cũng thích chơi đùa cùng với bọn nhóc.

Thẩm nãi nãi nhìn mặt tôn tử rõ ràng béo lên một vòng, không nhịn được rất vui vẻ. Lúc Thẩm Kiêu mới ra viện đã gầy đến dọa người, làm bà đau lòng không thôi, hận không thể đem nhi tử nhà mình ra tẩn cho một trận, này rõ ràng chính là không chiếu cố tốt Thẩm Kiêu. Lúc trước trong nhà nhờ sinh viên Sở hỗ trợ chiếu cố Thẩm Kiêu thì bà đồng ý, sinh viên Sở là bác sĩ, khẳng định sẽ biết Kiêu Kiêu ăn cái gì là bổ nhất.

Hiện tại xem ra lúc trước đưa Kiêu Kiêu đến chổ sinh viên Sở kia, quả nhiên là lựa chọn chính xác, bây giờ Kiêu Kiêu không chỉ béo lên không ít, hơn nữa khí sắc còn khá hơn nhiều, quan trọng hơn là tâm trạng không có tụt xuống……

Bà tiến lên sờ sờ đầu tôn tử nhà mình: “Kiêu Kiêu, hôm nay nãi nãi có làm thịt kho tàu cho con, lát nữa con phải ăn nhiều một chút.”

Thẩm Kiêu gật gật đầu, “Nãi nãi, lát nữa con muốn ăn ba chén cơm”, nói xong liền cười.

Thẩm nãi nãi vừa lòng gật đầu, trở lại phòng bếp tiếp tục nấu cơm, bà làm rất nhiều, đều là món tôn tử thích ăn.

Thẩm phụ cùng mấy trưởng bối khác hỏi Thẩm Kiêu ở với Sở Ngự có quen hay không. Thẩm Kiêu nói với bọn họ Sở Ngự chiếu cố cậu rất tốt, không cần lo lắng.

Mọi người cũng biết khoảng thời gian này Thẩm Kiêu sống không tồi, dù sao xem sắc mặt liền nhìn ra được, Thẩm Kiêu sắc mặt hồng nhuận, vừa thấy đã biết sinh viên Sở chiếu cố cậu rất tốt.

Sau đó mọi người ở trong sân nói chuyện phiếm, không khí rất hòa hợp.

Thẩm Kiêu từ trong túi móc ra bốn viên kẹo sữa, phân cho mấy tiểu hài tử.

Tiểu hài tử rất hiểu chuyện, mở giấy gói ra, đều muốn đem kẹo nhét vào miệng Thẩm Kiêu, Thẩm Kiêu vội vàng từ trong túi lấy ra một viên khác bỏ vào miệng, nhóm tiểu hài tử thấy tiểu thúc ăn mới đem kẹo nhét vào miệng bản thân.

Mấy người lớn thấy một màn này cũng bật cười, đường ca Thẩm Lợi Quốc tiến đến bế nhi tử 4 tuổi nhà mình lên nói: “Tiểu Tây mau cho ba ba kẹo với, ba ba đã lâu không ăn kẹo rồi.”

Thẩm Tiểu Tây nhìn lão ba nhà mình, đem kẹo trong miệng đẩy qua một bên nói: “Kẹo con đã ăn rồi.” Nói xong còn hé miệng ý bảo lão ba nhìn xem, kẹo đã ở trong miệng mất rồi.

Thẩm Lợi Quốc tiếp tục trêu nhóc: “Ba ba không chê, con cho ba ba đi.” Nói xong còn làm bộ muốn hôn nhóc.

Thẩm Tiểu Tây vội vàng dùng tay nhỏ béo béo ngăn trở lão ba nhà mình, “Không được hôn con, trên người ba có mùi rất khó chịu.” Nói xong nhóc chuyển hướng qua Thẩm Kiêu, “Tiểu thúc, tiểu thúc” kêu không ngừng.

Thẩm Lợi Quốc hôm nay làm việc cả ngày, trên người đều là mồ hôi, kỳ thật hắn chỉ muốn trêu nhi tử một chút, nhìn nhi tử không cho hắn mặt mũi như vậy, cũng khá vui vẻ, ba ba hôn lên khuôn mặt trắng nõn của nhi tử hai cái.

Thẩm Tiểu Tây mặc kệ oa một tiếng liền khóc, thấy nhi tử khóc Thẩm Lợi Quốc cũng không đùa nữa, đem nhóc thả xuống, tiểu hài tử lộc cộc chạy đến bên người Thẩm Kiêu, cầm lấy tay cậu xoa xoa mặt mình.

Đoàn người xem phản ứng này của tiểu hài tử, đều cười thành một đoàn, Thẩm Lợi Quốc cũng nghiến răng, về nhà phải bí mật hảo hảo thu thập nhãi ranh này.

Thẩm Kiêu có chút bất đắc dĩ, tính cách đường ca chính là như vậy, thích trêu hài tử khóc, cũng không biết nghĩ như thế nào, cũng đã hai mươi mấy tuổi rồi, vậy mà còn giống hệt tiểu hài tử. Vỗ vỗ đầu cháu trai nhỏ, trấn an nhóc tốt một chút, dần dần cháu trai nhỏ cũng dừng khóc.

Trong phòng bếp, nghe bên ngoài ồn ào ầm ĩ, Thẩm nãi nãi nhịn không được bật cười, “Lợi Quốc vẫn y như khi còn nhỏ, đã bao lớn rồi, mà còn giống hệt đứa trẻ.”

Tức phụ Thẩm Lợi Quốc nói: “Ai nói không phải, đôi khi chọc Tiểu Đông Tiểu Tây khóc, chính anh ấy cũng đau lòng, nhưng lại quản không được bản thân, nói nhiều cũng không nghe.”

Chỉ có vài người lại nói rất nhiều, nhưng động tác không có dừng lại, chỉ chốc lát sau cơm chiều đã làm xong.

Cơm chiều hôm nay rất phong phú, có thịt kho tàu, xương ống sốt tương, đậu đũa xào cà tím, cải trắng hầm miến, đĩa nào cũng đều lớn, ngửi rất thơm.

Sau khi ăn uống no đủ, hai vị thúc thúc của Thẩm Kiêu mang theo người nhà trở về, trong phòng chỉ còn lại một nhà Thẩm Kiêu.

Hàn huyên việc nhà một lát, Thẩm phụ nói: “Nhị ca con gửi thư về, khoảng thời gian trước lúc con nằm viện nhị ca con còn ở bên ngoài láy xe, mấy ngày hôm trước mới kết thúc công tác, nó viết thư, hỏi con có muốn đi tỉnh thành khám lại một chút hay không.”

Thẩm Kiêu lắc đầu: “Không cần, thân thể con, con tự biết, hiện tại tuy rằng chưa thể đi, nhưng con cảm thấy tốt lắm. Huống chi Sở ca là từ thủ đô tới, tuy còn trẻ, nhưng y thuật so với bác sĩ tỉnh thành khẳng định cũng không kém bao nhiêu.”

Thẩm phụ gật đầu: “Được rồi, đợi lát nữa ba nhờ đại ca con hồi thư cho nhị ca.”

Thẩm Kiêu nghe vậy nói: “Nói với nhị ca chú ý nghỉ ngơi, lúc lái xe chú ý một chút, không được lái quá lâu, phải chú ý nghỉ ngơi.”

Thẩm phụ lên tiếng, “Cái này con không cần quản nhiều, nhị ca con tự hiểu rõ.” Nói xong liền chào hỏi Thẩm Vệ Quốc một chút, muốn đem Thẩm Kiêu đưa trở về phòng y tế.

Mấy người Thẩm phụ vừa rời đi, Tô Điềm Điềm lập tức trở về phòng. Khoảng thời gian này nàng ở Thẩm gia làm cái gì cũng đều rất cẩn thận, dù là việc nhỏ cũng phải cần mẫn. Chính là hy vọng ấn tượng của mọi người Thẩm gia đối với nàng thay đổi một chút, hôm nay Thẩm Kiêu trở về ăn cơm nàng cũng cố nén chán ghét trong nội tâm, không ngáng chân Thẩm Kiêu. Không nghĩ tới Thẩm Kiêu cư nhiên muốn can thiệp vào công việc của Thẩm Kiến Quốc, Tô Điềm Điềm cảm thấy không thể nhẫn nhịn được nữa.

Nếu Thẩm Kiến Quốc không thường lái xe vận tải, thời điểm mở ra cải cách sao có thể làm nên một tuyệt bút tài chính buôn bán đây, Thẩm Kiêu hắn tính là cái thứ gì, nếu không phải Thẩm Kiến Quốc ở bên ngoài không biết ngày đêm lái xe để giao hàng, Thẩm gia bọn họ có thể tốt đến như vậy sao, có thịt để ăn, có nhà tốt để ở. Huống chi Thẩm Kiến Quốc căn bản sẽ không xảy ra chuyện, đời trước lúc nàng chết Thẩm Kiến Quốc vẫn còn sống rất tốt…… Nghĩ nghĩ Tô Điềm Điềm cảm thấy kế hoạch của nàng hẳn là nên được đưa vào nhật trình.

Khoảng thời gian trước, nàng đi cửa hàng trang phục may sẵn Đại Lâu Bách Hóa ở huyện thành nhìn một chút, bên trong quần áo quả thực giống như nàng nghĩ, không có gì đặc sắc, rất quê. Nàng lấy ra một kiện quần áo đã được bản thân cải tiến rồi tìm người bán hàng, bảo người bán hàng tìm giám đốc kinh doanh. Giám đốc kinh doanh nhìn ra cải tiến quần áo của nàng sẽ có thị trường rất lớn.

Tô Điềm Điềm hứa hẹn bản thân có rất nhiều phương án cải tiến, giám đốc kinh doanh cũng nhìn ra quần áo này có tiềm lực tiêu thụ, hai người ký hợp đồng, Tô Điềm Điềm ra bản vẽ, thiết kế bản thảo, Bách Hóa Đại Lâu dùng 500 đồng mua đứt bản thảo thiết kế.

Tô Điềm Điềm kiếp trước không thích đọc sách, nhưng lại thích vẽ tranh, hơn nữa còn vẽ không tồi, bởi vậy bản thảo thiết kế vẽ rất được, giám đốc kinh doanh vừa thấy lập tức thanh toán tiền ký hợp đồng.

Từ gối đầu lấy ra hơn 500 đồng, Tô Điềm Điềm lập tức đi đến án thư cạnh bên, nàng phải viết thư cho Thẩm Kiến Quốc, nàng muốn theo Thẩm Kiến Quốc cùng lên tỉnh thành lái xe. Tới tỉnh thành rồi nàng càng có biện pháp tốt hơn để tích góp tiền, cũng có thể giám sát tốt Thẩm Kiến Quốc, sau khi suy nghĩ cẩn thận nàng cầm lấy bút.

Bên kia Sở Ngự đang ở trong phòng tự hỏi nên làm thế nào để mở rộng nội dung trong sách, liền nghe thấy ngoài cửa truyền đến âm thanh hai ba con Thẩm gia.

Sở Ngự mở cửa phòng, đi ra ngoài. Ban đêm còn có chút lạnh, bởi vậy cũng không nhiều lời, đơn giản hàn huyên vài câu, ba con Thẩm gia liền rời đi. Sở Ngự đem thiếu niên ôm lên, bước tới trên giường.

Thẩm Kiêu “nhìn” về phía Sở Ngự: “Sở ca, đây là thịt kho tàu nãi nãi tôi làm, ăn đặc biệt ngon. Chưa có động vào, là trước khi ăn cố ý múc ra, bây giờ vẫn còn nóng, anh nếm thử xem.”

Lúc Sở Ngự mở cửa đã thấy Thẩm Kiêu nắm chặt một cái túi trong tay, không nghĩ tới cư nhiên là một nồi thịt kho tàu.

Sở Ngự cười khẽ một tiếng, “Tốt, tôi vào phòng bếp lấy cái chén.”

Nồi thịt kho tàu làm rất thơm, Sở Ngự nếm một miếng, ngọt mà không ngán, ăn rất ngon.

Sở Ngự gắp một miếng đưa cho Thẩm Kiêu, “Ăn rất ngon, cậu cũng ăn một miếng đi.”

Thẩm Kiêu lắc đầu, “Sở ca, anh ăn đi, tôi ăn ở nhà rồi.”

Sở Ngự có chút buồn cười, hắn rõ ràng thấy hầu kết đối phương lăn lăn, tuy rằng không nghe thấy âm thanh nuốt nước miếng.

Hắn đem thịt kho tàu đưa tới bên miệng thiếu niên, “Há mồm.”

Thẩm Kiêu vẫn là không nhịn được dụ hoặc, đem thịt ăn rồi.

Hai người anh một ngụm tôi một ngụm, rất nhanh một nồi thịt kho tàu đã hết sạch.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.