Xuyên Thành Mẹ Ruột Nhân Vật Phản Diện Phật Hệ Hằng Ngày

Chương 81: Chương 81: Là bởi vì anh ta sao?




Hạ Hàn bỗng dưng mở miệng hỏi: “Anh ta có bao nhiêu trọng yếu?”

Diệp Phạm sững sờ, không rõ Hạ Hàn vì sao lại hỏi như vậy.

Mặc dù như thế, Diệp Phạm vẫn là nghiêm túc suy tư một chút, sau đó, bắt đầu nhớ lại quá khứ của bọn họ: “Anh ấy đã từng trợ giúp tôi rất nhiều, giúp cho tôi từ điểm thấp nhất của nhân sinh đi lên.”

Diệp Phạm không thể bại lộ cô đến từ một cái thế giới khác, cho nên không có cụ thể nói rõ, mà chỉ đem chuyện khi đó lướt qua.

“Mặc dù anh ấy cùng tôi cũng chưa quen thuộc, nhưng là nhiều năm như vậy, nhưng đã cùng tôi chống đỡ qua khoảng thời gian gian nan nhất.”

“...”

Những ký ức này đã bị lặp đi lặp lại vô số lần, Diệp Phạm chỉ cần mới mở miệng, những hình ảnh kia đã ở trong đầu cô hồi tưởng lại. Mà cô bày ra mỗi một điểm, đều chỉ hướng tới một người.

Hạ Hàn.

“Anh có thể hiểu rõ không?” Con mắt Diệp Phạm trong trẻo, cô nhìn qua Hạ Hàn. Cô cường điệu từng câu từng chữ một lần nữa: “Anh ấy rất quan trọng đối với tôi, bất luận một ai cũng không thể thay thế.”

Hạ Hàn không nói chuyện, chỉ trầm mặc nhìn chăm chú khuôn mặt của Diệp Phạm. Ánh mắt anh bình tĩnh lướt qua ngũ quan của cô, nhưng trong lòng lại bỗng nhiên nhảy một cái. Cho nên nguyên nhân lúc trước cô ấy cự tuyệt chính mình, là bởi vì chính anh ở một cái thế giới khác?

Dưới trường hợp này, Hạ Hàn lại biết được trong lòng ý nghĩ chân thật của Diệp Phạm nhiều năm qua. Hạ Hàn bất ngờ, cùng lúc đó, lại có một loại kinh hỉ cùng vui vẻ từ đáy lòng dâng lên. Diệp Phạm mím môi, không nhiều lời nữa. Cô nhìn qua Hạ Hàn, kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của anh.

Thanh âm trầm thấp của Hạ Hàn vang lên: “Anh hiểu được.” Anh che dấu ý cười bên môi, tựa hồ chỉ là hiểu được quyết định của Diệp Phạm. Diệp Phạm mảy may không biết gì, Hạ Hàn ở trước mặt chính là người trọng yếu nhất trong miệng cô kia.

Sau khi được lý giải, Diệp Phạm đột nhiên thở dài một hơi. Mặt Hạ Hàn lạnh lùng, đem cảm xúc che giấu lại vô cùng tốt.

Chuyện này chỉ có anh rõ ràng. Nếu như Hạ Hàn hiện tại nói cho Diệp Phạm chân tướng, có lẽ quá đột ngột. Hai ngày này sự tình phát sinh thực sự quá nhiều, vẫn là để Diệp Phạm trước tiên thả lỏng một đoạn thời gian.

Diệp Phạm đã nói rất rõ ràng tâm tư của mình cho Hạ Hàn. Con đường sau này, anh chỉ cần từ từ theo cô đi là được. Giọng điệu của Hạ Hàn nghe vào rất bình thường: “Ngày hôm nay em phải trở về ghi hình tiết mục.”

Diệp Phạm gật đầu: “Anh thì sao?”

“Anh phải về Ảnh Thị Thành quay phim.” Hạ Hàn nói, “Có thời gian anh liền nhanh chóng trở về bồi Đô Đô.”

Hai người như là một đôi vợ chồng, nghiêm túc trò chuyện việc về đứa bé. Bọn họ rốt cục thẳng thắn về chuyện này, nhưng là hiện tại trong lòng Đô Đô còn có khúc mắc, còn lại chính là vấn đề về thời gian.

Sau khi Hạ Hàn cùng Diệp Phạm nói dứt lời, liền cùng Diệp Phạm đi vào gian phòng. Bọn họ lo lắng Đô Đô đợi chút nữa tỉnh lại, không nhìn thấy bọn họ sẽ nóng nảy. Bọn họ vừa vào gian phòng không bao lâu, Đô Đô liền mở mắt, bé xoa con mắt nhập nhèm buồn ngủ.

Đô Đô vừa tỉnh ngủ, không có chút nào dáng vẻ phòng bị, bé mềm mại gọi một tiếng: “Mẹ.” thanh âm của Đô Đô mang theo tia không muốn xa rời.

Đô Đô lại nhìn về phía Hạ Hàn: “Thúc thúc.”

Nhưng Đô Đô lập tức thanh tỉnh lại, lập tức nghiêng đầu, hướng Diệp Phạm vươn tay: “Mẹ ôm.” Đô Đô nguyên bản còn mơ hồ lập tức tỉnh táo lại, cái mông nhỏ đối diện với Hạ Hàn.

Diệp Phạm cười cười, đem Đô Đô ôm lấy, Đô Đô ôm lấy cổ Diệp Phạm. Đô Đô ghé vào trên bờ vai Diệp Phạm, che mắt, xuyên qua khe hở giữa ngón tay nhìn lén Hạ Hàn. Sau đó bé nghiêng đầu, nằm xuống lại trên vai Diệp Phạm, nhếch môi cười cười, ai cũng không có phát hiện.

Bởi vì Đô Đô phát hiện, sau khi bé tỉnh ngủ, mẹ cùng ba vẫn ở bên cạnh bé. Diệp Phạm nâng thân thể nhỏ Đô Đô, cô chỉ chỉ Hạ Hàn: “Đô Đô nhìn đi, ba ba có phải là vẫn còn ở nơi này a, ba bồi Đô Đô cả đêm, đều không nỡ ngủ.”

Một lát sau, mới có giọng nói buồn buồn từ nơi bả vai Diệp Phạm truyền đến.

Thanh âm Đô Đô rất nhẹ: “Ân.”

Diệp Phạm ôm Đô Đô đi ra ngoài, Hạ Hàn cũng đi sau lưng bọn họ, mặt Đô Đô vừa vặn đối diện với Hạ Hàn, Hạ Hàn đối với Đô Đô cười cười, đầu Đô Đô lại quay qua một bên, không cùng anh đối mặt.

Diệp Phạm vừa đi ra khỏi cửa, cửa lớn đột nhiên mở. Bởi vì Lý mẹ cả đêm cũng chưa trở lại, cho nên sáng sớm liền đến. Thế là bà vừa vào cửa đã nhìn thấy cảnh này, chính là Diệp Phạm cùng Hạ Hàn một trước một sau ra khỏi phòng.

Diệp Phạm không nghĩ tới Lý mẹ lại đột nhiên tới, cô lập tức giật mình, một lát sau cô mới phản ứng được, lập tức giải thích.

“Tối hôm qua Hạ Hàn bồi Đô Đô ngủ, con ngủ ở khách phòng.”

Diệp Phạm không giải thích thì thôi, vừa giải thích, cảm giác tựa như giấu đầu lòi đuôi, càng có chút ý vị không nói rõ được cũng không tả rõ được.

May mắn Lý mẹ không phải người nhiều chuyện, bà không hỏi nhiều, chỉ là cầm đồ trên tay tiến vào phòng bếp. Đợi đến khi bóng lưng của Lý mẹ biến mất ở trong phòng khách, Diệp Phạm mới thở phào nhẹ nhõm. Diệp Phạm vừa thư giãn lại, phía sau đột nhiên truyền đến tiếng cười trầm thấp.

Diệp Phạm không quay đầu lại, giả vờ như sự tình gì cũng đều chưa có phát sinh, trực tiếp đi vào phòng khách. Rất nhanh Diệp Phạm cùng Hạ Hàn rời đi, hai người riêng phần mình đi làm việc. Diệp Phạm lại đi quay tiết mục.

...

Tề Thuật đi vào trong biệt thự, công bố nội dung trận đấu tuần này: “Lần này nội dung tranh tài là ca hát.”

Rất nhiều người thở dài một hơi. Ca hát so với diễn xuất, xem như tương đối thả lỏng hơn. Tề Thuật bỗng nhiên nói một câu: “Nhưng mà, các cô sẽ phải che mặt ca hát.”

Các tuyển thủ khẽ giật mình, che mặt ca hát? Chế độ thi đấu này cùng trước kia có chút không giống nhau lắm. Tề Thuật: “Đến lúc đó truyền hình trực tiếp, mỗi người đều sẽ đeo một cái mặt nạ, khán giả sẽ không biết ai là ai. Việc các cô phải làm là, hoàn toàn dựa vào tiếng ca của mình đến hấp dẫn mọi người.”

“Hiện tại các cô mau đi lên rút thăm, quyết định ai sẽ cùng các cô vào một tổ tranh tài.”

Mọi người lần lượt đi lên, sau khi họ cầm tờ giấy, nhìn tên ở phía trên. Nhạc Thược trông thấy tên người cùng mình tranh tài lần này, Diệp Phạm. Nhạc Thược đầu tiên là không kiên nhẫn, sau đó cô ta cười. Diệp Phạm xác thực kéo đàn violon rất tốt, diễn xuất cũng không tệ, nhưng là ca hát cô ta nhất định sẽ không thua Diệp Phạm.

Cô ta cũng đã học được rất nhiều năm ca hát, phương diện kỹ xảo cô ta tự nhận sẽ không thua bất luận kẻ nào. Diệp Phạm không có chú ý tới biểu lộ của Nhạc Thược, cô trầm tư. Nếu như cô muốn chiến thắng trong trận đấu này, cẩn thận trải nghiệm tình cảm bên trong bài hát rất trọng yếu. Kỹ xảo mặc dù cũng rất quan trọng, nhưng có tình cảm sẽ càng thêm đả động lòng người.

Tất cả mọi người sau khi đã biết đối thủ của mình là ai, Tề Thuật còn nói thêm: “Hai người các cô một tổ tranh tài, người cùng một tổ hát bài hát giống nhau, về sau tôi sẽ nói cho các cô biết cụ thể là bài hát nào.”

Giọng điệu của Tề Thuật nghiêm túc: “Tôi nhắc lại một lần nữa, sau khi cuộc tranh tài tới kết thúc, sẽ đào thải một nửa số người, những người khác trực tiếp về nhà.”

Không khí lập tức trở nên ngột ngạt vạn phần. Mọi người trầm mặc, mọi người đều biết quy tắc này, giờ khắc này cuối cùng vẫn là không thể tránh khỏi. Tề Thuật tiếp tục nói: “Tôi hy vọng nhìn thấy mỗi người các cô đều có thể nghiêm túc đối mặt với trận đấu này.”

Phòng luyện tập.

Diệp Phạm lấy được bài hát cô cần biểu diễn kia《 Ánh sáng 》, cô hiện tại phải học thuộc bài hát này, sau đó ở tối chủ nhật tại thời điểm trực tiếp tiến hành biểu diễn. Nghe nói bài hát này là ca khúc quan trọng trong buổi biểu diễn kỷ niệm tròn hai mươi năm Hồ Mạn Quân tạ thế, do nhà sản xuất âm nhạc Lạc Sâm sáng tác ra.

Đối với rất nhiều minh tinh giới giải trí mà nói, Hồ Mạn Quân là thần tượng chung của mọi người. Bà có hào quang sáng tỏ, đã từng chiếu sáng rất nhiều người.

Trong tay Diệp Phạm cầm mấy tờ giấy, phía trên giấy trắng chữ màu đen, rõ ràng. Thời điểm nhìn thấy ca từ, lòng Diệp Phạm xiết chặt.

“Thế giới đột nhiên sụp đổ, đêm tối đột nhiên ghé thăm. Tiết trời lúc trong xanh lúc mưa gió, tôi như con thuyền cô độc giữa đêm mưa... Người loá mắt giống như một ngôi sao, ngẫu nhiên chiếu sáng tôi.”

Bài hát này bắt đầu vang lên, khúc nhạc dạo thư giãn ôn nhu, tiếng ca tinh tế vạn phần. Trong lòng Diệp Phạm run lên, mỗi một câu đều giống như quá khứ của cô. Tiếng ca quanh quẩn trong phòng luyện tập, không khí chung quanh cũng dần dần trở nên yên lặng.

Ban đầu, Diệp Phạm coi như sự tình ở thế giới kia đã trôi qua rất lâu rồi. Mà một ca khúc này, nhưng lại từng chữ từng câu mở ra nội tâm của cô. Để cho cô không ngừng nhớ lại người chưa từng được gặp mặt H, anh chính là tia sáng loá mắt trong đêm tối kia.

Diệp Phạm ổn định cảm xúc, trước mắt việc cô cần phải làm là hát tốt bài hát này. Cô hít vào một hơi thật sâu, muốn khiến cho tâm tình của mình ổn định lại, tranh tài gần trong gang tấc, mỗi một màn biểu diễn cũng không thể thất bại.

...

Hạ Hàn vừa kết thúc làm việc, liền lập tức đi tới nhà Diệp Phạm. Diệp Phạm đi quay tiết mục, không ở nhà. Lý mẹ bồi Đô Đô ngồi ở trên ghế sa lon. Nghe được tiếng chuông cửa, Lý mẹ từ trên ghế salon đứng dậy, thân thể nhỏ của Đô Đô xoay qua, nhìn về phía cửa, đáy mắt cất giấu tia chờ mong.

Đợi khi Lý mẹ đi tới cửa, lúc chuẩn bị mở cửa ra, Đô Đô trong phút chốc xoay người một chút, tay nhỏ bé của bé chăm chú nắm lấy ghế sô pha, con mắt tròn thẳng tắp nhìn chằm chằm TV. Nhưng là Đô Đô lại dựng thẳng lỗ tai nhỏ, nghe động tĩnh ngoài cửa, người ngược lại thẳng tắp, lập tức liền có thể khiến người khác nhìn ra tâm tư của bé.

Ngày đó sau khi cùng Đô Đô thẳng thắn nói mọi chuyện, Hạ Hàn mỗi ngày đều sẽ đến nhà Diệp Phạm, so với trước kia còn đến nhiều lần hơn, anh chỉ cần rảnh rỗi liền sẽ đến bồi Đô Đô.

Hạ Hàn còn từ chối một chút công việc gần đây, chỉ là vì muốn có thời gian trống để ở cạnh Đô Đô. Cho dù Đô Đô còn đang cùng Hạ Hàn nháo, nhưng Hạ Hàn chỉ cần tới đây chậm một chút, bé liền sẽ luôn hướng cổng nhìn xem.

Đợi Hạ Hàn tới, Đô Đô sẽ lại giả trang ra dáng vẻ cao ngạo lạnh lùng, dùng cái ót đối diện với Hạ Hàn. Hạ Hàn biết rõ tâm tư của Đô Đô, cũng không nói ra, chỉ chậm rãi tới gần Đô Đô, để Đô Đô hoàn toàn mở rộng lòng.

“Đô Đô.” Hạ Hàn nhìn bóng lưng của Đô Đô cùng bình thường không có sai biệt, gọi một tiếng tên của bé. Hạ Hàn khẩn trương, anh nhìn thấy bộ dáng này của Đô Đô, khóe miệng hiện lên một nụ cười. Tâm tư của Đô Đô đơn giản, nhìn không sót một cái gì.

Đô Đô không có đáp lại, nhưng khóe miệng lại cong cong lên, dáng vẻ tâm tình rất tốt, bé không nhịn được muốn đung đưa bắp chân. Nhưng là một giây sau, ánh mắt của Đô Đô đột nhiên liếc qua quét thấy chân của Hạ Hàn.

Hạ Hàn đi tới bên cạnh ghế sô pha, Đô Đô tranh thủ thời gian chỉnh thân thể ngay ngắn, kềm chế việc muốn lay động chân. Thời điểm Đô Đô đang khẩn trương, Hạ Hàn ngồi xuống bên người Đô Đô.

Lý mẹ không rõ ràng nguyên nhân, nhưng bà biết Đô Đô đang giận dỗi Hạ Hàn, bà nghĩ bé tính tình trẻ con, bệnh hay quên lớn, qua một thời gian ngắn liền sẽ không tức giận với Hạ Hàn nữa. Cho nên Lý mẹ đặc biệt đem thời gian lưu lại cho Hạ Hàn cùng Đô Đô, riêng mình vào phòng.

Tay nhỏ của Đô Đô tay nhỏ cầm lấy điều khiển từ xa, theo phía trên ngón tay trắng nõn nà, ánh mắt liếc qua liếc lại vẫn là liếc tới Hạ Hàn. Hạ Hàn biết Đô Đô đang nhìn lén mình.

Hạ Hàn có đôi khi lơ đãng quay đầu, đều sẽ đụng vào con mắt của Đô Đô. Một giây sau, Đô Đô giống như bị bắt túi gặp chột dạ, tranh thủ thời gian quay đầu, giả trang sự tình gì cũng chưa từng xảy ra. Hạ Hàn nhịn không được bật cười.

Hạ Hàn một mực mở miệng muốn cùng Đô Đô nói chuyện, nhưng Đô Đô hoặc là không để ý tới anh, hoặc là hừ hừ hai tiếng, xem như trả lời.

“Đô Đô có muốn ba đút sữa chua cho hay không?” Hạ Hàn cầm sữa chua đung đưa ở trước mắt Đô Đô. Hạ Hàn biết Đô Đô thích ăn, loại đồ vật ngọt ngọt như này lại càng thích.

“Hừ hừ.” Ý tứ trong lời nói của Đô Đô thật ra là, đút cho con. Đây là câu trả lời của Đô Đô, bé cũng không mở miệng, cứ như vậy cùng Hạ Hàn trao đổi.

Hạ Hàn cố ý đùa với Đô Đô: “Đô Đô không muốn uống sữa chua à.” Anh giả vờ muốn đem sữa chua cất đi, Đô Đô lại lẩm bẩm vài tiếng.

“Hừ hừ hừ! Ưm hưm.” Ý là: Đừng lấy đi, Đô Đô muốn uống.

Hạ Hàn lại đem tay rút về, xé nắp hộp sữa chua: “Vậy Đô Đô tự mình ăn, hay là ba đút cho con ăn?” Hạ Hàn đặt chiếc thìa nhỏ trong hộp, đưa cho Đô Đô.

Đô Đô không đưa tay nhận, đem hai cánh tay mũm mĩm khoanh ở trước ngực, quay đầu. Ý tứ của bé rất rõ ràng, chính là muốn để Hạ Hàn đút cho bé ăn, đây không phải là bày sự tình sao? Còn cần hỏi.

Nụ cười trên mặt Hạ Hàn càng sâu sắc, anh xúc một thìa sữa chua, đưa tới bên miệng Đô Đô, Đô Đô cũng không quay đầu lại, hé miệng, cắn một cái vào thìa.

Tư vị ngọt ngọt ở trong miệng Đô Đô lan tràn ra, bé nhịn không được cười đến híp cả mắt.

Đô Đô cứ như vậy ôm cánh tay mập mạp của mình, để Hạ Hàn từng ngụm từng ngụm đút cho bé, toàn bộ quá trình đều như vậy. Chờ sau khi Đô Đô ăn xong, Hạ Hàn còn sờ một chút mặt của bé.

“Hưm hưm hừ hừ hừ.” Không cho phép sờ mặt mũm mĩm của Đô Đô.

Đô Đô một đôi mắt to hắc bạch phân minh nhìn về phía Hạ Hàn, trong con mắt đen bóng tràn đầy thân ảnh của Hạ Hàn, bé còn bĩu miệng nhỏ.

Bởi vì đang tức giận, ngũ quan của bé cùng bình thường so sánh, càng sống động hơn mấy phần, nhìn qua tựa như một dòng sông nhỏ tức giận.

Hạ Hàn vươn tay chọc chọc mặt của Đô Đô, sau đó anh cúi người đến, cái trán dán lên đầu Đô Đô. Hạ Hàn sờ lên đỉnh đầu Đô Đô, thanh âm mang theo ngàn vạn ôn nhu.

“Đô Đô, thật sự rất đáng yêu.”

Đô Đô thiếu chút đều đã quên còn đang tức giận, con mắt lập tức trở nên sững sờ, ngơ ngác nhìn Hạ Hàn, Hạ Hàn cười ôm Đô Đô một hồi, sau đó ngồi dậy.

Hạ Hàn ngồi ở cạnh Đô Đô, anh cùng Đô Đô chỉ cách một khoảng cách ngắn.

Một giây sau, Hạ Hàn phát giác được có đồ vật gì đụng phải bên cạnh tay anh, anh cúi đầu nhìn lại, Đô Đô đem điều khiển từ xa trong tay đẩy lên ở giữa Hạ Hàn cùng bé.

Bé dùng ngón tay mũm mĩm đẩy điều khiển từ xa, thẳng đến khi điều khiển từ xa đến cạnh Hạ Hàn mới đình chỉ.

“Cho người.”

Thanh âm nãi thanh nãi khí vang lên, chỉ nói hai chữ, lời ít mà ý nhiều. Sau khi Đô Đô cho Hạ Hàn điều khiển từ xa, liền một lần nữa dựng thẳng lên eo nhỏ của bé, một bộ dáng cao lạnh.

Diệp Phạm lo lắng thị lực của Đô Đô giảm xuống, thế là quy định thời gian xem tivi cho bé, chỉ cần đến thời gian, liền thu điều khiển từ xa, cho nên điều khiển từ xa đối với Đô Đô mà nói, là vật rất quan trọng.

Đô Đô chủ động làm như thế, kỳ thật đã biểu đạt ý tứ của chính mình, bé nguyện ý đem đồ vật mình yêu thích cùng Hạ Hàn chia sẻ.

Hạ Hàn cười nhẹ một tiếng, đưa tay đặt ở trên đầu Đô Đô: “Cảm ơn Đô Đô, vậy chúng ta cùng xem mẹ.”

Hạ Hàn đem kênh điều đến kênh có phát « Kế hoạch Cự Tinh », ánh mắt của Đô Đô quả nhiên đặt ở trên TV.

...

Lúc này cách thời gian trực tiếp còn một đoạn thời gian, trên mạng mưa đạn bên trên đã xoát ra thật nhiều bình luận.

“Che mặt ca hát? Cái chế độ thi đấu này thật có ý tứ a, ta phải đoán thử xem là ai đang hát.”

“Mọi người cũng không biết người đang hát là ai, đợi lát nữa thời điểm lấy mặt nạ xuống, có trò hay để nhìn.”

“Rất chờ mong tiếng ca của Diệp Phạm a, ta chưa từng có nghe qua cô ấy ca hát, khẳng định lại là kinh hỉ.”

Đã đến giờ trực tiếp, Tề Thuật cầm mic đi đến trên đài, trên mặt anh chứa ý cười: “Lần này các tuyển thủ phải so tài chính là ca hát, hơn nữa còn là che mặt đến bình chọn, mọi người có phải là rất chờ mong hay không.”

Tề Thuật sau khi điều tiết bầu không khí một hồi, anh bắt đầu giới thiệu ban giám khảo. Trừ Hùng Lan cùng nhà sản xuất âm nhạc Tô Tịch, lần này còn có thêm một vị ban giám khảo.

Tề Thuật chỉ chỉ Lạc Sâm: “Vị này chính là nhà sản xuất âm nhạc trứ danh, Lạc Sâm.”

Có rất nhiều ca khúc nổi tiếng, đều là Lạc Sâm biên nhạc viết lời, ông ở trong giới danh dự rất cao. Đêm nay có một ca khúc 《 Anh sáng 》, chính là do Lạc Sâm sáng tác, lúc ấy bài hát này rất nổi.

Lạc Sâm hướng mọi người nhẹ gật đầu. Tề Thuật hỏi một câu: “Lạc lão sư, đêm nay sẽ có tuyển thủ đến biểu diễn bài ca mà ngài biên soạn 《 Ánh sáng 》, ngài có cảm nhận gì?”

Lạc sâm chớp mắt, Hồ Mạn Quân là thần tượng của ông, ông viết bài hát này chính là để kỷ niệm cũng như tưởng nhớ Hồ Mạn Quân. Nếu có người hát tốt, ông tự nhiên sẽ phi thường cao hứng.

Lạc Sâm: “Tôi rất chờ mong biểu hiện của các thí sinh trong đêm nay.”

Người thứ nhất lên sân khấu biểu diễn là Nhạc Thược, ca khúc cô ta muốn hát chính là 《 Ánh sáng 》.

Nhạc Thược biết đối thủ của cô ta là Diệp Phạm, mặc dù lần này là đấu loại, nhưng cô ta cũng không lo lắng vì mình có thực lực, bởi vì cô ta học qua nhiều năm ca hát, giọng vô cùng tốt. Nhạc Thược mang theo mặt nạ đi đến giữa sân khấu, thân hình của cô ta uyển chuyển. Trên sân khấu ánh đèn dần dần tối, nhạc dạo bắt đầu vang lên.

Cô ta nhìn qua ống kính, chậm rãi cầm mic lên, tràn ngập tự tin hát câu đầu tiên, làn điệu uyển chuyển.

“Thế giới đột nhiên sụp đổ, đêm tối bỗng nhiên ghé thăm.”

Giọng của Nhạc Thược đã rất êm tai, tăng thêm cô ta luyện tập ca hát nhiều năm, mỗi một âm đều rất chuẩn. Hát bài hát này đối với cô ta mà nói, quả thực là dễ như trở bàn tay.

“Tiết trời lúc trong xanh lúc mưa gió, tôi như con thuyền cô độc giữa đêm mưa...”

Nhưng dưới ghế giám khảo, ánh mắt của Lạc Sâm lại ảm đạm xuống. Ông là người sáng tác ca khúc《 Ánh sáng 》, bài hát này là vì kỷ niệm thần tượng của ông Hồ Mạn Quân mà sáng tác.

Người này kỹ xảo rất ưu tú, nhưng căn bản cũng không có lý giải bài hát này. Thuần túy chỉ là biểu hiện ra giọng hát của mình. Mưa đạn cũng đang thảo luận người thứ nhất đang hát đến cùng là ai.

“Thanh âm này có chút quen tai, mọi người đoán được là ai chưa?”

“Nói thật, cô ấy hát rất êm tai, nhưng là các ngươi không cảm thấy thiếu chút gì sao?”

“Đây là bài ta thích nhất, kỹ xảo của cô ấy cho dù tốt có làm được cái gì, ca hát không có tình cảm a. Một bài 《Ánh sáng 》hay và ý nghĩa như vậy, hoàn toàn bị phá hư.”

Nhạc Thược biểu diễn xong, Tề Thuật đi đến trên sân khấu tuyên bố: “Hiện tại người tiếp theo biểu diễn sẽ ra sân.”

Diệp Phạm mang theo mặt nạ, đi đến trên đài. Mặt nạ che khuất mặt của cô, cũng che khuất sắc mặt của cô. Hết thảy đều bị che giấu, chỉ dựa vào tiếng ca để đả động người xem. Diệp Phạm đứng ở trên sân khấu, ánh đèn bao phủ ở trên người cô.

Âm nhạc vang lên, Diệp Phạm để cho mình đắm chìm trong tình cảm của bài hát này. Cô đứng dưới ánh sáng sáng ngời bên trong, nhẹ nhàng mở miệng. Thanh âm xuyên qua micro, vang trong đại sảnh, rõ ràng như vậy, trong trẻo như thế.

Giống như nước hồ mát lạnh, chậm rãi chảy ở trong lòng của mỗi người. Diệp Phạm hát ra vài câu ca từ.

“Thế giới đột nhiên sụp đổ, đêm tối bỗng nhiên ghé thăm. Tiết trời lúc trong xanh lúc mưa gió, tôi như con thuyền cô độc giữa đêm mưa...”

Suy nghĩ của Diệp Phạm cuồn cuộn, phảng phất giống như về tới đoạn hồi ức kia. Đoạn thời gian kia, nhân sinh của cô bị biến đổi lớn, bị thân thích phản bội. Diệp Phạm lâm vào thung lũng, giống như rơi vào vực sâu, sinh mệnh đã không còn một tia sáng.

Tính cách của cô cũng bởi vậy trở nên băng lãnh đạm mạc, tâm tình gì cũng sẽ không hiển lộ. Mọi chuyện cô đều học cách tự mình chống đỡ, thân ở nghịch cảnh, cô nhất định phải để cho mình dũng cảm, kiên cường đối mặt với mọi việc.

Nhưng mà, trong khoảng thời gian u ám đó, có người xông vào trong sinh mệnh của cô. Đen âm u bao phủ cô, mà anh lại giống như là ánh sáng nhỏ bé sáng tỏ, từng chút từng chút chiếu vào trái tim ảm đạm của cô.

Diệp Phạm tiếp tục hát, thanh âm thanh lãnh vang lên ở trong đại sảnh.

“Người loá mắt giống như một ngôi sao, ngẫu nhiên chiếu sáng tôi. Tôi cố gắng truy đuổi người, cũng giống như để cho tôi tìm về chính mình...”

Nhớ tới H, thanh âm của Diệp Phạm trở nên chậm chạp. Diệp Phạm mặc dù không có cùng H gặp mặt qua, nhưng cô biết, H nhất định phi thường ưu tú. Khi cô ở đáy sâu tận cùng, thời điểm bị hắc ám vây quanh, mà anh nói không chừng đã đứng ở vị trí loá mắt đến cực điểm, khó mà với tới.

Hai người chênh lệch cách xa như vậy, cô giống như chỉ có thể ngước nhìn anh. Diệp Phạm không rõ mình đối với anh là tình cảm gì. Là sùng bái, hướng tới, hay là cái khác. Cô chỉ biết, H tựa như ánh sao sáng trong sinh mệnh của cô, cô đi theo bước của anh, từng bước một hướng phía trước đi đến.Sự xuất hiện của anh, mang cô rời khỏi cái thế giới đóng kín kia. Cô một lần nữa có được dũng khí cùng tín niệm, dũng cảm theo đuổi giấc mộng trong lòng. Anh chỉ dẫn cho cô, dẫn dắt cô tìm kiếm được phương hướng của cuộc đời.

Diệp Phạm muốn lấy một thân phận khác cùng H nhận biết, không chỉ là một người được anh giúp đỡ. Nhưng mà, lúc đó cô không đủ ưu tú, cô muốn lúc cô trở nên đủ trưởng thành và ưu tú, cô cùng H hai người sẽ chân chính nhận biết, lui tới, trở thành bạn bè.

Kiếp trước Diệp Phạm kéo đàn violon, mỗi lần biểu diễn, Diệp Phạm đều sẽ đem hết toàn lực diễn tấu. Cô chẳng những là đang diễn tấu cho người xem ở hiện trường nghe, mà còn cho một người khác càng quan trọng hơn.

Mặc dù bọn họ chưa từng gặp mặt, nhưng trong lòng Diệp Phạm luôn mong đợi. H có thể hay không ở một góc nào đó trên thế giới, nhìn xem cô biểu diễn? H sẽ có thể thấy được cô trở nên càng ngày càng ưu tú. Diệp Phạm một mực nỗ lực, cũng hướng anh mà đến gần.

Diệp Phạm chậm rãi hát, những cố gắng kiềm chế cùng tình cảm ẩn nhẫn, ở trong bài hát này, hiện ra đến rõ ràng. Khán giả không biết người che mặt nạ là ai, nhưng tiếng hát của cô lại làm họ cảm động.

Bọn họ tha thiết cảm nhận được tâm tình của cô, đau thương của cô, tình cảm của cô. Người che mặt nay đến cùng là ai? Là ai mang đến cho bọn họ tiếng ca duyên dáng như thế?

Lạc Sâm ngồi ở trên ghế giám khảo, ông nhìn qua Diệp Phạm, bị tiếng hát của cô làm cho xúc động thật sâu. Bài hát này là viết cho Hồ Mạn Quân, bởi vì Hồ Mạn Quân tựa như một ngôi sao, ông luôn hướng về phương hướng của bà mà tiến lên, cũng vì giấc mộng của mình mà cố gắng.

Giới giải trí con đường này cho tới bây giờ đều không dễ đi, trên con đường kiên trì giấc mộng, cũng gặp tràn đầy trắc trở. Hồ Mạn Quân tiếp cho ông dũng khí cùng lòng tin, cũng giúp cho ông một mực kiên trì tới hiện tại.

Mà người che mặt nạ này, hoàn toàn diễn dịch ra được tình cảm dưới đáy lòng của ông, tiếng hát của cô cảm động lòng người như thế, làm cho ông nghĩ lại từng việc từ lúc ông xuất đạo đến nay đã trải qua.

Lạc Sâm nhìn qua Diệp Phạm trên đài, đáy mắt chứa tia ẩm ướt nhàn nhạt. Tiếng ca của người này vô cùng có sức hút, chắc hẳn trong nội tâm của cô ấy hẳn là cũng có ánh sáng sáng tỏ chói mắt, chiếu sáng trong lòng của cô ấy.

Diệp Phạm nghiêm túc hát, tâm tư luân chuyển. Một đoạn hồi ức ngắn bỗng dưng lướt qua trong đầu của cô, trong lòng của cô có chút cảm thấy chát.

“Sáng tỏ cùng sương mù, tựa như một giấc mơ. May mắn gặp được người, cho tôi mượn tia sáng này. Chiếu sáng con đường phía trước.”

Đoạn thời gian Diệp Phạm cùng H nói chuyện qua email, là thời điểm Diệp Phạm vui vẻ nhất. Đoạn thời gian kia, tựa như một trận mộng cảnh mông lung lại rõ ràng, nội tâm của cô rộng mở chút ít.

Lúc Diệp Phạm trở thành một nhạc sĩ, cô lấy hết dũng khí, thời điểm muốn chân chính nhận biết H, H lại biến mất. Trong thời gian hai năm, cô không có thu được bất luận hồi âm gì của H nữa.

H cứ như vậy không thấy.

Thời gian hai năm, giống như ngắn ngủi, nhưng lại cũng dài dằng dặc, đủ để cho Diệp Phạm ý thức được, H đã rời đi khỏi cuộc sống của cô. Diệp Phạm không biết Hđi nơi nào, cô không cách nào liên lạc được với anh. Diệp Phạm muốn đi tìm, xem rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra.

Thế nhưng tên của anh, thân phận của anh cô cũng không biết, anh hết thảy chính là một điều bí ẩn.

H tựa như một hình bóng dưới đáy lòng của Diệp Phạm. Thời điểm anh tồn tại, tươi sáng như thế. Mà khi anh rời đi, lại không có dấu vết mà tìm kiếm. Yết hầu của Diệp Phạm cảm thấy đắng chát, cô tiếp tục hát, cũng tiếp tục hồi tưởng đến những chuyện kia.

Cô ngoài ý muốn đi vào thế giới này, càng không thể nào lại cùng H quen biết. Giấc mộng này, xác thực nên tỉnh lại. Mũi của Diệp Phạm có vị chua, khóe mắt nổi lên tia ẩm ướt, cô chớp mắt một cái, nước mắt bỗng dưng chảy xuống.

Diệp Phạm ổn định nỗi lòng, hát xong vài câu cuối cùng. Mặc dù chỉ để lại ký ức huyễn ảnh thoáng qua, đã đủ để anh sáng tỏ trong lòng cô. Tâm tư của Diệp Phạm, đều giấu ở bên trong bài hát này, bất kỳ người nào cũng không biết, chỉ có Hạ Hàn rõ ràng.

Hạ Hàn yên lặng nhìn Diệp Phạm, khóe môi của anh mím thành thẳng tắp, cằm căng cứng. Anh nhìn Diệp Phạm từng bước một đi tới, từ bị người thân phản bội, lại đến trở thành nhạc sĩ có chút danh tiếng, con đường này cô đi quá mức gian nan.

Cho dù là cùng cô gửi thư điện tử, cô cũng không thổ lộ bất luận chuyện khó khăn gì. Cô luôn luôn kiên cường như thế, đem tâm tư giấu ở đáy lòng.

Mà giờ khắc này, Hạ Hàn lại nghe ra cảm xúc dưới đáy lòng của Diệp Phạm. Theo tiếng ca của Diệp Phạm, anh cũng cùng đi theo tiến vào thế giới nội tâm của cô. Hạ Hàn một mực chú ý động tĩnh của Diệp Phạm, từ kéo đàn violon đến nhạc sĩ. Diệp Phạm diễn tấu, Hạ Hàn đều có nghiêm túc đi nghe.

Hạ Hàn chứng kiến Diệp Phạm trưởng thành, cũng nhìn thấy cô từng giờ từng phút tiến bộ. Anh vẫn luôn rõ ràng, Diệp Phạm cuối cùng có một ngày sẽ trưởng thành làm một người ưu tú như vậy.

Giống như bây giờ, cô đứng ở trên sàn đấu ca hát, cho dù không có lộ mặt, cũng vẫn như cũ chói mắt như vậy. Hạ Hàn trầm mặc nghe, khi anh nghe được vài câu cuối cùng, lông mày của anh nhíu chặt.

Mặc dù Diệp Phạm che giấu tâm tình của cô rất khá, nhưng anh lại biết rõ.

Diệp Phạm khóc.

“May mắn gặp được người, cho tôi mượn tia sáng này. Chiếu sáng con đường phía trước”

Vài câu cuối kia mang theo mơ hồ nghẹn ngào. Nhẹ như vậy, lại bị Hạ Hàn nhạy bén phát giác được. Tâm Hạ Hàn tâm bỗng dưng xiết chặt, đau đớn lan khắp tới. Đáy lòng Hạ Hàn ẩn lấy thật sâu một tia lo lắng, tay của anh nắm chặt, mơ hồ hiện ra gân xanh.

Mắt sắc của Hạ Hàn cực kỳ phức tạp.

Diệp Phạm vì cái gì mà khóc? Diệp Phạm tính tình quật cường, không dễ dàng biểu lộ ra sự yếu đuối của cô. Đêm nay, cô nghĩ tới chuyện gì rồi? Là cái gì chạm đến đáy lòng của cô?

Hạ Hàn mơ hồ đoán được cái gì. Là bởi vì anh sao?

Đêm tối giấu đi những tâm tư đó, cũng che giấu những cảm xúc như có như không kia. Tia sáng lướt qua mặt Hạ Hàn, ánh mắt anh nặng nề nhìn qua Diệp Phạm, từ đầu đến cuối không dời. Giống kiếp trước như thế, Diệp Phạm ở trên sân khấu nghiêm túc biểu diễn, hi vọng anh có thể nhìn thấy mình.

Mà ở nơi Diệp Phạm không biết, Hạ Hàn vô luận là ở đâu, cũng đều sẽ chú ý tới cô.

~~~

Tác giả có lời muốn nói: 《 Ánh sáng 》 là ca từ ta viết cho hồi ức của Diệp Phạm.

Kiếp trước hai người đều thầm mến nhau, Diệp Phạm chỉ muốn làm càng tốt hơn, để người kia có thể nhìn thấy sự tồn tại của chính mình, nhưng kỳ thật Hạ Hàn một mực luôn âm thầm chú ý đến cô.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.