Xuyên Việt Chi Đại Luyện Đan Sư

Chương 4: Chương 4




Chương 4

Mắt thấy sắc trời bắt đầu tối, Ngụy Tử Tiên nghĩ: xem ra hôm nay là không thể đi ra tìm người, bụng đã muốn kháng nghị lâu rồi, phải tìm biện pháp lấp đầy bụng trước mới được!

“TMD, nước sông trong như vậy thì có ích lợi gì, ngay cả một con cá cũng không có!” Rời đi bờ sông, hướng trong rừng tìm xem đi!

“Trái cây trên cây này…” Ngụy Tử Tiên ngẩng đầu nhìn đại thụ cao che trời kia, “Quên đi, vẫn là tìm nấm dại thôi…”

Ngụy thiếu duỗi thắt lưng một bên cẩn thận tìm kiếm thực vật một bên bất giác nghi hoặc. Khu rừng này cũng thật lạ, cậu ngày trước còn không phải bị ông nội buộc nhận thức thảo dược, phân biệt dược liệu sao, khi lớn lên cũng cùng ông nội đi qua không ít thâm sơn cùng cốc tìm dược thảo. Nhưng thực vật trong rừng này như thế nào cậu một cái cũng không nhận thức, kỳ quái!

Mà ngay cả cây cỏ ở trong này cũng đều dài hơn nơi khác, nhẹ, mềm mại xanh biếc, nhưng lại dẻo dai vô cùng, nghĩ nhổ một gốc cây cũng là không dễ, làm cho cậu ngay cả cơ hội nhổ cỏ ăn cũng không có! Ngay cả hoa cũng vậy…

A ~ cách đó không xa một đám bụi cây hấp dẫn sức chú ý của Ngụy Tử Tiên. Lùm cây thấp lùn bị thạch nham che khuất, phát triển xanh tốt, bên trên có mấy khỏa trái cây giống như quả hồng!

Ngụy Tử Tiên vài bước đi qua, cẩn thận quan sát. Kỳ quái? Tuy rằng Ngụy Tử Tiên dám cam đoan cho tới bây giờ chưa thấy qua loại thực vật này, nhưng trong tiềm thức tựa hồ biết loại quả này là có thể ăn được, không có độc!

Cậu thân thủ tránh đi những khối nham thạch vụn vỡ trên đường đi, hái xuống một khỏa trái cây màu đỏ, nắm trong tay ôn nhuận mang theo một cỗ cảm giác thân thiết khó có thể nói thành lời, đặt ở dưới mũi, có một cỗ hương vị ngọt lành, ân, hẳn là không thành vấn đề!

Dùng tay cẩn thận chà lau sạch sẽ, cắn một miếng nhỏ, này… Nhai nhai rồi liếm liếm, này rõ ràng chính là cẩu kỷ thôi! Cùng cẩu kỷ giống nhau, ăn có vị giống như ăn nho, hơi nước sung túc, ê ẩm ngọt ngào ! Chờ đến lúc kịp phản ứng, Ngụy Tử Tiên mới phát hiện chính mình đã muốn ăn hết khỏa trái cây màu đỏ kia rồi !

Không biết có phải là ảo giác hay không, Ngụy Tử Tiên cảm giác có một cỗ ấm áp, cảm giác rất thoải mái theo dạ dày tản ra, chảy vào tứ chi bách hài. Thể lực cạn kiệt quá độ tựa hồ cũng theo đó mà chậm rãi khôi phục, “Ai? Thật sự là một loại trái cây thần kỳ!” Lập tức ăn thêm hai khỏa mới thỏa mãn ngồi xuống dựa vào thạch nham nghỉ ngơi.

Cẩu kỷ, là loại dược liệu bổ dưỡng thường dùng đến nhất, tính bình vị ngọt, có tác dụng bổ gan thận, nhuận phổi, mạnh gân cốt, dùng chữa chân tay yếu, mỏi, mắt mờ, dạ dày yếu… Ngụy Tử Tiên yên lặng nhớ lại Bách thảo kinh như thế nào giới thiệu về cẩu kỷ, nhưng bình thường cẩu kỷ lớn nhất cũng chỉ lớn như quả anh đào, hơn nữa tính ôn, dược tính không mạnh, thích hợp dùng để chữa bệnh trường kỳ, dược thiện bổ dưỡng, ngắn hạn cũng không có tác dụng rõ ràng như vậy a! Chẳng lẽ đột biến gien ? Không chỉ có bộ dáng thay đổi, dược tính cũng trở nên mạnh hơn?

Thoáng rối rắm, “Quên đi, dù sao cũng là thứ tốt, nếu chưa thấy qua, mang về cho ông nội nghiên cứu một chút là được rồi, hắc hắc!” Ngụy Tử Tiên cho tới bây giờ sẽ không vì sự vật cậu không nghĩ ra tốn nhiều tế bào não, vì thế đứng dậy, thư giãn gân cốt, tuy rằng vết thương trên người vẫn là có chút đau, nhưng thể lực khôi phục không sai biệt lắm, thật sự là thần kỳ nha, bụng dưới tựa hồ ấm áp, cảm giác thực thoải mái, ân, ngày mai nhất định phải mang nhiều thứ quả này trở về a! ! !

Ngụy Tử Tiên nhặt một chút cỏ khô lá khô, tìm địa phương hơi trống trải gần bờ sông, tính toán buổi tối đốt lửa trại gì đó, giống như đóng quân dã ngoại trước kia!

Mặt trời lặn, ánh chiều tà nhiễm hồng bầu trời, trong chốc lát trời sẽ tối đen, Ngụy Tử Tiên rốt cục thu thập xong cành cây cùng cỏ khô, ngồi dưới đất thở một chút, lau mồ hôi trên đầu.

Khu rừng này chẳng lẽ cấu tạo và tính chất của đất đai đặc biệt phì nhiêu? Đừng nói cây cổ thụ cao nhìn không tới đỉnh, mà ngay cả này đây leo a bụi cây a, đều thô cứng dị thường, muốn tìm chút củi để đốt lửa có chút khó khăn!

Nhìn đóng củi được chất cao , Ngụy Tử Tiên thực vừa lòng, “Có lửa trại buổi tối sẽ không sợ có dã thú tập kích, tuy rằng cho đến hiện tại ngay cả muỗi cũng không thấy! Nhưng phải biết rằng mãnh thú đều là thường lui tới vào ban đêm, ai ~ đáng tiếc không có cá, nếu nướng cá…” Ngụy Tử Tiên một bên nuốt nước miếng một bên thân thủ tìm kiếm… A! ! ! ! Cúi đầu nhìn cái quần chút rách nát trên người, không đâu! ! Không có bật lửa! ! ! ! OMG~~ lửa trại của ta a! ! !

Sau nửa giờ, Ngụy Tử Tiên quyết đoán buông tha cho việc đánh lửa!”Không có biện pháp, ai ~~ vẫn là nên tắm rửa đi ngủ thôi!” Mang cỏ khô hơi cùng lá khô trải thành giường, thừa dịp phía chân trời còn một chút ánh chiều tà đến bờ sông không xa rửa sạch mặt, súc miệng xong Ngụy Tử Tiên mới chậm rì rì đi trở về, nằm ở trên cỏ khô, nhìn lên không trung.

Không biết tại sao, tuy rằng trong lòng Ngụy Tử Tiên luôn luôn cố gắng trốn tránh, nhưng mà cỗ bất an thản nhiên vẫn không tài nào loại bỏ đi được, “Ông nội ~ Tôi… còn có thể về nhà đi?” Về nhà, chỉ cần sống sót là cậu có thể về nhà! Mặc kệ cậu ở đâu, cậu vẫn muốn trở về! !

Trong lòng kiên định muốn về nhà, tựa hồ cũng an tâm rất nhiều, có lẽ là do thân thể đau xót cùng hôm nay thật sự quá mệt mỏi, Ngụy Tử Tiên không trong chốc lát liền ngủ thật sâu.

Sáng sớm gió có chút lạnh, trong rừng im ắng, chỉ có tiếng nước chảy, cùng âm thanh rất nhỏ của gió thổi cỏ cây, không có chim hót, cũng không có côn trùng kêu vang.

Ngụy Tử Tiên là bị đông lạnh đến tỉnh, “Hắt xì ~~” hắt hơi một cái, xoa bóp ánh mắt, xoay người ngồi dậy.

“Ha?” Hoạt động tứ chi, gió lạnh thổi qua làm thanh tỉnh vài phần, “Thật là kỳ quái…” Nhìn trên cánh tay, trên đùi xanh tím thiếu hơn phân nửa, chỉ để lại một chút hồng ấn.

Ngụy Tử Tiên vò đầu, than thở đi đến bên bờ sông. Nước sông mặc dù có điểm lạnh, nhưng dùng để rửa mặt lại giúp nâng cao tinh thần, vốc một ngụm nước ngửa đầu súc miệng.

“Phốc! ! ! ! ! ! ! Khụ ~~ khụ khụ

” phun ra một ngụm nước, ho khan, Ngụy Tử Tiên hướng về phía không trung trừng lớn mắt! ! !”A ~~ mình nhất định là đang nằm mơ, mặt trời… Mặt trời như thế nào mọc ở hướng tây a ! ! !”

Ở cánh tay cùng trên đùi nhéo hai cái, Ngụy Tử Tiên bi ai phát hiện đây là sự thật!

“Trời ạ, ở thời điểm mình ngủ rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì? A ~~ không được! Tuy rằng thế giới điên cuồng như thế, nhưng mình không thể luống cuống, mình phải bình tĩnh! Bình tĩnh! ! !”

Làm tốt một phen tự an ủi, Ngụy Tử Tiên quyết định mặc kệ, dù như thế nào thì về nhà vẫn là quan trọng nhất! Đúng rồi, trích hồng quả! Nếu hôm nay không thể đi ra ngoài, ít nhất sẽ không đói chết! Nghĩ liền hướng bụi cây hồng phát hiện ngày hôm qua đi đến.

Ngụy Tử Tiên may mắn chính là, bộ quần áo rách nát này vẫn rất là có lợi, ít nhất áo đủ dài, cùng cái váy giống nhau! Mở vạt áo đem hồng quả đặt ở bên trong, lưu loát buộc lại ở bên hông, “Ha ~~OK, bản thiếu chính là thông minh…”

Đi dọc theo con sông hơn nửa ngày, nhìn mặt trời trên không trung lặn dần về hướng đông, phỏng chừng là đã qua chính ngọ. Ngụy Tử Tiên đang lo lắng có nên ngồi xuống ăn một chút gì đó, nghỉ ngơi một chút rồi lại đi tiếp hay không.

Đột nhiên trên đỉnh đầu có đồ vật gì đó xẹt qua, tốc độ cực nhanh, Ngụy Tử Tiên còn không có thấy rõ là cái gì nó đã biến mất khỏi tầm mắt!

Máy bay? Chắc không phải đâu, bay thấp như vậy… Từ từ ! Nó là phi qua dưới mặt đất ! Phía dưới có gì sao? ! !

Nghĩ vậy, Ngụy Tử Tiên thắt lưng không mỏi, chân không đau, cũng không đói bụng liền hướng phía dưới chạy tới! Tầm mắt nhất thời rộng mở! Ngụy Tử Tiên lúc này mới phát hiện nguyên lai là mình ở trong một tòa thành không lớn lắm trên núi, ngòai khu rừng thì trên sườn núi không có cây cối, chỉ có cỏ xanh cùng hoa dại!

Nhưng này cũng không phải trọng điểm! ! ! Dưới chân núi kia vậy mà lại là một tòa thành! ! ! Đây quả thực làm cho Ngụy Tử Tiên vui vẻ đến mức muốn bay lên ! !

Hướng tới tòa thành, Ngụy Tử Tiên từ chạy như điên đến đi thong thả… thẳng đến lúc mệt đến gần như gục xuống mới rốt cục tới quốc lộ ngoài thành!

“Hô ~~ nhìn ~~ không ~ xa! Như thế nào lại xa như vậy

a! !” Ngụy Tử Tiên thở hổn hển, ngẩng đầu nhìn lên tường thành đồ sộ.

Trời ạ ~ phỏng chừng phải cao hơn trăm thước a! ! Mặt trên che kín lưới sắt… Ngụy Tử Tiên dám khẳng định lưới sắt kia thông điện cao thế ! Còn có mấy chỗ có dấu vết bị cháy đen!

“Này không phải là căn cứ quân sự bí mật hoặc là ngục giam bí mật gì đi! ! !” Nhìn vài cái thủ vệ cao lớn cách đó không xa, mặc bộ rằn ri chưa từng thấy qua, Ngụy Tử Tiên nuốt nuốt nước miếng, kiên trì tiến lên, tìm vị thủ vệ có tướng mạo có vẻ không có tính công kích nhất, “Cái kia

vị đại ca này! Xin hỏi đây là nơi nào?”

Thủ vệ nhìn thiếu niên rón ra rón rén đi tới, quần áo rõ ràng là một bần dân, nhưng bộ dạng lại phá lệ trắng nõn, bộ dáng cũng vô cùng đẹp mắt, tại cái thành hẻo lánh nhất đế quốc này không gặp được nhiều lắm. Vì thế ngữ khí cũng coi như tốt, “Nơi này là Seterr thành.”

“Seterr thành? Chưa từng nghe qua… Tôi ~ có thể đi vào không?” Hẳn là không phải căn cứ quân sự đi? Đương nhiên vấn đề này Ngụy Tử Tiên không dám hỏi ra.

“Đương nhiên, hiện tại cũng không có lệnh cấm thành!” Thủ vệ không rõ thiếu niên này vì cái gì lại hỏi cái vấn đề ngốc nghếch này, thành thị của đế quốc mọi người có thể tự do ra vào, trừ bỏ trong lúc cấm thành, mà hiện tại hiển nhiên không phải.

“Cái kia ~~ xin hỏi anh có điện thoại không a? Tôi muốn gọi cho ông nội tôi, liên hệ người trong nhà đến đón, điện thoại di động tôi đã đánh mất rồi.” Ngụy Tử Tiên bày ra ánh mắt tội nghiệp nhìn thủ vệ, phải biết rằng chiêu này bình thường chính là bách phát bách trúng, chưa từng bị người ta cự tuyệt!

Bị cặp mắt hạnh ngập nước như vậy nhìn, thủ vệ không khỏi đỏ mặt, mới vừa rồi không nhìn kỹ cậu bé này a ~ khụ ~~ “Di động? Liên hệ người nhà? Nga! Cậu nói chính là thông tín khí đi?”

“Thông tín khí? Đúng đúng, đó là đồ vật có thể liên hệ với người nhà, tôi cùng với người nhà lạc nhau.” Chẳng lẽ nơi này rất hẻo lánh, chưa thấy qua di động?

Nhìn cổ tay Ngụy Tử Tiên trắng nõn, cái gì cũng không có, “Nga, cậu vào thành đến đường số 3, nơi đó có khu chợ lớn nhất toàn thành, cậu có thể dùng giấy chứng minh thân phận sử dụng thông tín khí.” Nguyên lai là một đứa nhỏ đi lạc.

“Chỉ cần giấy chứng minh thân phận là có thể sao? Nhưng mà giấy chứng minh thân phận tôi cũng đã đánh mất rồi a~ cũng không có tiền…”

“Chỉ cần báo tên là có thể, tên là duy nhất, cũng chỉ có chính cậu biết, công dân đế quốc là có thể miễn phí sử dụng thông tín khí, mở thông tín khí, tiền của cậu sẽ trở lại !” Ai, bộ dạng tốt như vậy, đáng tiếc là một bé ngốc! Thủ vệ thương hại nhìn Ngụy Tử Tiên.

“Đế quốc? Ngạch ~~ được rồi, kia cám ơn anh !” Ngụy Tử Tiên mỉm cười phất tay nói lời từ biệt, yên lặng đi vào thành, “Tuy rằng không biết anh ta nói cái gì, vẫn là đi thử xem sao.”

____________________

Tác giả có lời muốn nói: cầu cất chứa ~~ cầu bình ~~ cầu duy trì

Ê đuýt tờ *khóc ròng* cầu nhận xét~~ cầu giúp đỡ a

~P/s: Đã đổi xưng hô, nhưng chưa beta -_- Beta mất tích rồi mà.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.