Xuyên Việt Chi Đại Luyện Đan Sư

Chương 9: Chương 9




Chương 9

Lee đã trở lại và ăn hại hơn N lần ~o^0^o~ Lap-chan đã được rước về sau N+ ngày ngạo kiều

H Lee sẽ cố post đều đặn trở lại, mn nhớ ủng hộ nha

~_____________________________

A ~ đây là nơi nào? Tựa hồ là phòng tắm, thật lớn! Bồn tắm được tạo thành từ thủy tinh đen được mài đến sáng bóng, nhìn giống y như một cái bể bơi nhỏ!

Mặc Vân Hi như bị mê hoặc mà đi vào dục trì, ân ~ thật thoải mái! Dòng nước ấm áp bao lấy toàn thân, tựa như núi Phú Sĩ trong ôn tuyền… Lười biếng tựa vào cạnh ao, Mặc Vân Hi thoả mãn giống như con mèo nhỏ thành công trộm được cá, hạnh phúc mà nheo lại ánh mắt.

“Ân ~ thật thoải mái nha ~~” Tiếng thở dài nhỏ vụn tràn ra, làm cho người nghe tê dại.

Tiếng bước chân vững vàng tiến lại gần, Mặc Vân Hi tựa vào bên cạnh ao, lười biếng mở mắt. Cố nhìn xuyên qua sương mù lượn lờ không mấy rõ ràng, chỉ có thể nhìn thấy được một hình dáng mơ hồ, người đến là một nam nhân có dáng người cao lớn, thân hình tam giác ngược tiêu chuẩn, tứ chi thon dài cân xứng…

“Là ai?” Mặc Vân Hi cảnh giác hỏi.

Nam nhân không trả lời, đi thẳng một bước vào trong nước, dáng hình liền rõ ràng. Là y! Là người nam nhân lãnh tuấn ngân phát kia! Hắn cứ thế ở trong mộng một mực yên lặng chú ý nam nhân! Từ từ… Mộng? Chẳng lẽ hiện tại cũng là đang nằm mơ?

Ngay khi Mặc Vân Hi cố gắng sắp xếp ý nghĩ, nam nhân đã muốn cách hắn không đến một tay. Đột nhiên trước mắt xuất hiện thân thể của một người xa lạ đã dọa Mặc Vân Hi nhảy dựng, giãy giụa đứng lên, cũng không nghĩ vừa lúc cùng nam nhân mặt đối với mặt, hắn bối rối ngẩng đầu lên, chóp mũi hai người cơ hồ là dán sát lại với nhau.

Mặc Vân Hi nhanh chóng cúi đầu, cả kinh phát hiện hai người hiện tại đều là trần truồng, nháy mắt giống như trứng tôm bị nấu chín, tim đập tựa như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực !

Đột nhiên, một cánh tay hữu lực vòng ra sau lưng hắn, Mặc Vân Hi hoảng sợ ngẩng đầu, chống lại một đôi mắt mang theo ý trêu tức, đôi môi khêu gợi, đôi mắt hẹp dài, con ngươi lam sắc, cái mũi anh tuấn… người nam nhân này rõ ràng là đang cười, rõ ràng đẹp trai như vậy, chính là Mặc Vân Hi có thể cảm giác được hơi lạnh xâm nhập vào tận cốt tủy, trào phúng… cùng sợ hãi!

Không ~~ muốn chạy trốn, này không đúng, hết thảy đều không đúng ! Mặc kệ có phải đang nằm mơ hay không, hắn đều muốn chạy trốn! Hắn nhất định thoát khỏi nam nhân đáng sợ này !

Mặc Vân Hi giãy dụa muốn chạy trốn khỏi khống chế của nam nhân, hai tay dùng sức chống trước ngực nam nhân, liều mạng cùng hắn duy trì một khoảng cách, nhưng cánh tay sau lưng hắn kiên cố giống như là thép vậy.

Đột nhiên, nam nhân nói, “Này không phải giống như ngươi vẫn luôn mong muốn sao? Giả bộ thanh thuần? Vẫn là dục cự hoàn nghênh đi?” Ánh mắt trêu tức, khẩu khí lạnh như băng không mang theo một tia độ ấm, giống như là trêu chọc một đứa nhỏ đang giận dỗi vì muốn người lớn chú ý mà gây chuyện !

“Không ~~ không phải…” Mặc Vân Hi kinh ngạc mở to mắt, một cỗ ủy khuất nồng đậm mơ hồ dâng lên, nước mắt như hạt châu theo cặp mắt hạnh mỹ lệ rơi vào trong nước…

“Thả ra

~ buông…” Mặc Vân Hi từ trên giường ngồi bật dậy! Một thân mồ hôi lạnh!

“MD, lại làm loại mộng này! ! Chết tiệt! ! !” Dùng sức nắm lấy tóc, Mặc Vân Hi muốn làm cho chính mình mau chóng thanh tỉnh, tay lơ đãng xẹt qua hai má, ẩm ướt… Là nước mắt sao? Của ta? ?

Thật mạnh ngã lại trên giường, lung tung lau đi nước mắt, “Nói giỡn, tại sao có thể như vậy, chết tiệt!” Đây không phải là nước mắt của ta, ta xác định ta không khóc! Rốt cuộc là sao lại thế này, vì cái gì lại vì một người đàn ông mà khóc!

“Nga ~shit!” Ngay tại thời điểm Mặc Vân Hi còn vì giấc mộng kia mà rối rắm, hắn buồn bực phát hiện hạ thân không biết từ khi nào đã run rẩy dựng thẳng, trướng đau đến khó chịu! Một phen kéo cao chăn, đem mình từ đầu đến chân bao trong chăn, sau khi trọng sinh, Mặc Vân Hi lần đầu tiên tại thế giới này…

Phóng thích qua đi, Mặc Vân Hi thở hổn hển vô lực nằm trên giường, tâm lý nghẹn khuất cực kỳ! Đừng hiểu lầm, thời điểm Mặc Vân Hi vẫn còn là Ngụy Tử Tiên, hắn mặc dù không tính là một người tùy tiện, nhưng vẫn có dục vọng, cũng chưa bao giờ ủy khuất chính mình, cho nên hắn nghẹn khuất tuyệt đối không phải bởi vì áy náy hay cảm giác chịu tội gì. Hắn nghẹn khuất chỉ là bởi vì đi vào thế giới này lần đầu tiên… lại là bởi vì một giấc mộng xuân! Mấu chốt là trong mộng là một người đàn ông! ! ! Điều này làm cho hắn rất khó chấp nhận!

Hắn thừa nhận người đàn ông kia rất tuấn tú! So với những nam minh tinh hắn từng gặp qua thì suất hơn nhiều! Dáng người cũng tốt lắm, cơ thể cân xứng, tựa hồ ẩn đầy sức bật, còn có cặp chân thon dài kia… Nga! Shit! Này cùng hắn không quan hệ! ! ! Đó cũng là đàn ông, ngươi tâm động cái khỉ gì! ! Mặc Vân Hi cắn góc chăn mắng chính mình! Chẳng lẽ bụng đói ăn quàng sao? !

Tắm nước lạnh, mặc quần áo tử tế, đứng ở cửa sổ hứng gió lạnh sáng sớm, Mặc Vân Hi buồn bực nghĩ: ta đây là làm sao vậy! Tỉnh táo lại hắn rất là buồn bực, không có đạo lý nha, hắn cho dù là làm mộng xuân cũng nên là một mỹ nữ D cup gợi cảm chứ, cho dù là động kinh mơ thấy đàn ông cũng không thể hai ngày liền đều mơ cùng một người, huống hồ so với người đàn ông kia, hắn rõ ràng là ở phía dưới! Quả thực rất uất ức !

Nga! Từ từ, có lẽ còn không chỉ hai ngày, buổi tối vừa mới trọng sinh tựa hồ cũng đứt quãng mơ thấy gì đó, có lẽ là lúc ấy quá mệt mỏi cho nên mới mơ mơ màng màng ngủ thẳng tới hừng đông! Hiện tại ngẫm lại, bất giác một thân mồ hôi lạnh! Này là sao? Chẳng lẽ…

Hắn nhớ rõ trước kia xem qua một bài báo, trong đó nói một bệnh nhân cấy ghép tim, mỗi lần nhìn thấy người yêu của người quyên tặng trái tim thì tim đều đập nhanh, tâm không tự chủ được mà cảm thấy vừa đau đớn vừa ái mộ! Các nhà khoa học cho rằng các cơ quan của con người tỷ như trái tim, cũng có công năng ghi chép tình cảm, cho dù đại não tử vong, chỉ cần tâm còn sống thì tình cảm vẫn tồn tại!

Mặc Vân Hi càng nghĩ càng cảm thấy được da đầu run lên! OMG! Thật sự là như vậy, người ta chính là thay đổi trái tim, mà hắn chính là toàn bộ đều “di dân”! Thượng đế a, ta về sau sẽ không cần mỗi ngày làm loại mộng này đi! Càng nghĩ càng cảm thấy được đây là trí nhớ còn sót lại của khối thân thể này, nhất định đúng là vậy !

Ai ~ nhắc tới cái tên “Mặc Vân Hi” này cũng thật là đáng thương, theo như giấc mơ hắn mơ thấy hai ngày nay, “Khối băng nam” kia rõ ràng không đem hắn để vào mắt!

“A ~~ mặc kệ ! Dù sao ta cho dù có thấy được người đàn ông kia, cũng sẽ không thích thượng hắn ! Mặc Vân Hi trước kia đã chết! Hiện tại ta là Mặc Vân Hi! Quyết định của ta là tuyệt đối! Đúng vậy! Chờ giải quyết được vấn đề kế sinh nhai, nhất định phải đi tìm mỹ nữ giải quyết mới được! !” Hắn cho tới bây giờ chính là một người vô tâm vô phế, tính tình tùy tiện, cho nên mấy suy nghĩ rối rắm về tương lai sau này trong chốc lát đã tự động vứt ra sau đầu.

Mặc Vân Hi lấy mấy quả trái cây màu đỏ trong hộp giữ tươi ra, cẩn thận gói lại, “Hắc hắc, hôm nay các ngươi biểu hiện như thế nào! Ta cũng không muốn cùng một đống người vô gia cư ngủ ở trạm cứu trợ!”

Buổi sáng 8 giờ hiệu thuốc An Bối mới vừa mở cửa đã thấy một người trẻ tuổi quần áo mộc mạc, diện mạo tuấn tú chờ ở trước cửa.

Phục vụ tiểu thư ngày hôm qua tiếp đón Mặc Vân Hi liếc mắt một cái liền nhận ra hắn, tiến đến mỉm cười nói, “Tiên sinh người khỏe, sớm như vậy đã tới rồi nha, là muốn bán dược liệu sao ?”

“Đúng vậy, chỗ này của ta có vài quả trái cây, hẳn là dược liệu nhưng để chắc chắn vẫn muốn mời dược sư của tiệm kiểm tra giúp.” Mặc Vân Hi khiêm tốn có lễ trả lời, hy vọng có thể cho đối phương một cái ấn tượng tốt, về sau nếu phải bán dược liệu thì sẽ dễ dàng hơn một chút, dù sao còn muốn thường xuyên qua lại.

“Tốt, mời ngài trước tới bên kia nghỉ ngơi, tôi đi mời dược sư chấn tiệm tới.” Phục vụ tiểu thư chỉ cho Mặc Vân Hi khu nghỉ ngơi trong góc tiệm, sau đó đi vào hậu đường.

Tùy tiện tìm cái bàn ngồi xuống, Mặc Vân Hi không yên lấy ra một khối hồng quả, nghe nghe: “Ân ~ hẳn là dược liệu đi, dược tính rất giống cẩu kỷ, công hiệu so với cẩu kỷ còn tốt hơn một chút…” Bởi vì loại dược liệu này hắn cũng là chưa thấy qua, cho nên cũng không dám khẳng định đây chính là dược liệu.

Một người đàn ông hơn 40 tuổi mặc áo màu vàng nhạt cùng quần tây, đội phó tơ vàng, đeo kính mắt hướng hắn đi tới, “Ngài khỏe, tôi là dược sư chấn tiệm, cũng là chủ quản hậu đường quản lí việc thu mua dược liệu, Dư Văn Thanh.” Tuy rằng đối với cậu thiếu niên tuổi tác cùng ngoại hình đều có điểm kinh ngạc, nhưng nam nhân vẫn là lễ phép vươn tay.

“Dư quản lí, ngài khỏe!” Mặc Vân Hi vì cứ nhìn chằm chằm vào hồng quả mà tự hỏi cho nên đến lúc nam nhân mở miệng mới chú ý tới hắn, vội vàng đứng lên cùng nam nhân bắt tay, “Thật sự xin lỗi, không chú ý tới ngài, tôi quá thất lễ.”

“Ha ha ~ mời ngồi, không có gì, không cần câu nệ.” Người đàn ông dẫn đầu ngồi xuống, ngữ khí rất hòa nhã. ”Ngài có dược liệu muốn bán ra phải không? Xin hỏi xưng hô thế nào?” Tuy rằng đối phương nhìn qua còn là một đứa nhỏ, nhưng Dư Văn Thanh được tôi luyện năng lực mỗi ngày nên thái độ rất có chừng mực, ở trong mắt của hắn chỉ có hộ khách, không có phân biệt.

“Đúng vậy, Dư quản lí không cần khách khí như thế, tôi gọi là Mặc Vân Hi, ngài gọi tôi là Tiểu Mặc cũng được.” Vừa nói, Mặc Vân Hi một bên đưa thứ quả màu đỏ kia cho Dư Văn Thanh, “Dư quản lí, tôi có mấy khỏa trái cây, bởi vì chưa thấy qua, cho nên không biết có phải là dược liệu hay không, xin ngài kiểm tra giúp.”

Dư Văn Thanh tiếp nhận trái cây, cẩn thận xem xét, “Ân ~ đây đúng là dược liệu. Là một loại dược liệu tương đối thông thường, tên là hồng mạn quả.”

“Hồng mạn quả?” Đây là chủng dược liệu mới? Xuất phát từ tò mò, Mặc Vân Hi vấn đạo, “Dư quản lí, loại trái cây này có phải hay không có có tác dụng bổ gan thận, nhuận phổi, nhưng lại có trợ giúp khôi phục thể lực, cũng có chút tác dụng chữa thương?”

Nghe nói như thế, Dư Văn Thanh lần đầu tiên ngẩng đầu thật lòng quan sát thiếu niên trước mắt “Đúng vậy, quả thật có công hiệu này, cậu như thế nào biết được?” Đứa nhỏ này không phải mới vừa rồi đến hồng mạn quả cũng không biết sao? Lúc này tại sao lại đối công hiệu của nó hiểu biết như vậy?

“A, ngượng ngùng, tôi ngẫu nhiên ở dã ngoại phát hiện loại trái cây này, lúc ấy nếm qua mấy khỏa, cho nên cảm giác được tựa hồ có tác dụng này.” Mặc Vân Hi ngượng ngùng cười cười, hắn cũng không giỏi diễn kịch cho người ta xem, cái này quá khó rồi.

“Nga? Trái cây kia là do cậu ở dã ngoại phát hiện ?” Nghi hoặc nhìn thiếu niên tinh tế tuấn tú, “Không biết cậu cùng người nào trong dong binh đoàn phát hiện ra vậy?” Thấy thế nào thì đứa nhỏ này cũng không giống như là lính đánh thuê, hơn nữa có thể nếm qua mấy khỏa liền biết dược hiệu, thật sự là quá khó tin.

“Dong binh đoàn? Không có, tôi là một người phát hiện.” Kỳ quái, hắn thoạt nhìn giống lính đánh thuê lắm sao?

Một người? ! Áp chế nghi hoặc, Dư Văn Thanh ở mặt ngoài thoạt nhìn không chút sợ hãi, “Ha ha ~ cậu thật đúng là rất giỏi a, loại hồng mạn này bởi vì sinh trưởng bí mật dưới đá núi,trên thân che kín gai độc, nếu có sinh vật lại gần sẽ bắn ra gai độc, khiến cho cơ thể trở nên trì trệ, thậm chí hít thở không thông. Không biết cậu làm sao phát hiện được hồng mạn quả, lại như thế nào hái được?”

“A? Gai độc?” Mặc Vân Hi nghe Dư Văn Thanh nói mà ra một thân mồ hôi lạnh! Nguy hiểm như vậy sao!

“ Cậu không biết? Hồng mạn quả này công hiệu ôn hòa, là thành phần thường có trong các loại dược vật dinh dưỡng bổ dưỡng, các loại dược tề khôi phục tinh thần, cho nên nó là dược liệu thường được sử dụng nhất. Tuy rằng cũng giống như đại đa số dược liệu, tính công kích không cao, nhưng nếu muốn hái thì hẳn là phải làm tốt công tác phòng hộ trước.” Dư Văn Thanh ra vẻ thoải mái mà cùng hắn trò chuyện về hồng mạn quả, nhưng một bên trộm quan sát biểu tình của Mặc Vân Hi, hỏi thăm nguồn gốc dược liệu thu mua cũng là công việc của hắn.

Phải biết rằng trong tự nhiên dược liệu phân bố rất rộng, cũng không có quy luật cố định, cho nên khi dong binh đoàn trong quá trình thực thi nhiệm vụ phát hiện điểm phân bố cũng là tư liệu thực trân quý. Một ít dong binh đoàn thậm chí còn không muốn để lộ ra tin tức, nhưng xem đứa bé này, ánh mắt đơn thuần ngây thơ, bất quá Dư Văn Thanh giờ phút này cũng không nắm chắc được điều gì, xem phản ứng của thiếu niên, hồng mạn quả hẳn là không phải do chính hắn lấy được mới đúng.

Tính công kích? Dược liệu có tính công kích sao? Càng nghe Dư Văn Thanh giới thiệu, Mặc Vân Hi trong lòng càng cảm thấy không đúng, nhưng hắn cũng không phải ngốc tử, hắn vốn là không phải người nơi này, dược liệu hắn có thể không hiểu, nhưng thường thức không có khả năng không biết, cho nên không thể để cho người khác phát hiện, “A ~ vậy sao, nó không có công kích tôi, thời điểm tôi phát hiện nó đại khái đã chết! Chỉ còn lại có vài quả tươi, tôi thấy coi như mới mẻ, liền hái mang về! Ha ha, chính là như vậy!” Mặc Vân Hi quyết định tốc chiến tốc thắng, “Dư quản lí, này hồng mạn quả, ngài ra giá thế nào?”

Đã chết? Dư Văn Thanh khóe miệng cười đến có điểm mất tự nhiên, không muốn nói cũng phải tìm cái lý do nghe hợp lý chút chứ, xem ra tiểu tử này tuyệt không giống vẻ bề ngoài tinh khiết thuần lương như vậy a!

“Ha ha ~ cậu bảo tồn hồng mạn quả rất khá, hơn nữa cũng hoàn toàn nguyên vẹn, chiếu theo tỉ lệ, chúng tôi bình thường thu mua với giá là 3000 đồng liên bang một khối.” Mắt nhìn Mặc Vân Hi ôm gói to hồng mạn quả, “Cậu hôm nay mang đến tổng cộng 6 quả là 18000 đồng liên bang, cậu là lần đầu tiên tới tiệm của chúng tôi, tôi cũng hy vọng về sau nếu cậu có dược liệu gì thì có thể mang đến nơi này, cho nên tôi lần này đưa cho cậu 2 vạn đồng liên bang, xem như kết giao bằng hữu thôi!”

Dư Văn Thanh thực thích đứa bé này, không giống như lính đánh thuê, tự giác tài trí hơn người, rất khó giao tiếp, cho nên hắn thu mua cũng thực công đạo, tuy rằng ưu đãi 2000, nhưng hắn trực giác cho rằng đứa nhỏ này về sau còn có thể mang càng nhiều dược liệu tới đây, hơn nữa khẳng định do chính hắn tìm được.

2 vạn! Sáu trái hồng mạn quả mà 2 vạn! Với cái giá này Mặc Vân Hi thật sự thấy rất tốt, ít nhất loại trái cây này so với trứng dị thú thì đáng giá hơn nhiều, hơn nữa bán 1 trái là có thể thuê ba ngày khách điếm ! Hắn hoàn toàn có thể đến ngoài thành trong rừng tìm, việc này có thể kiếm được nhiều hơn so với đại đa số công tác khác, “Phi thường cảm tạ Dư quản lí, tôi cũng hy vọng về sau có thể thường xuyên hợp tác với bổn tiệm!”

Quá trình làm thủ tục thu mua thực thuận lợi, lễ phép cùng Dư Văn Thanh từ biệt, nhìn tài khoản nhiều ra 2 vạn đồng liên bang, Mặc Vân Hi kích độngchạy về phía khu trang phục ở lầu hai!

Đúng vậy, hắn muốn đi mua một cái quần lót! Chính là cái quần lót ngày đó làm cho hắn phi thường yêu thích! Tuy rằng 2 vạn đồng liên bang mới kiếm được đối với một cái quần lót nho nhỏ giá 2000 mà nói, có điểm thiếu, nhưng Mặc Vân Hi cho rằng hắn tìm được con đường phát tài rồi! Có con đường phát tài này, cuộc sống về sau của hắn nhất định sẽ khá hơn! Cho nên hắn mới không cần tiếp tục ủy khuất chính mình nữa!

______________________

Tác giả có lời muốn nói: cố gắng song càng trung, thân nhóm cấp điểm động lực đi, lăn lộn cầu cất chứa, đánh giá!

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.