Xuyên Việt Chi Ký Sự Tiểu Thú Nhân Nhát Gan Tìm Công

Chương 59: Chương 59: Phát Hiện Ngoài Ý Muốn




Sáng sớm hôm sau, Y Ân cùng Giang Tiều liền chuẩn bị xuất phát đi tìm Long Nha thảo, nào hay Dê Dê biết nên khăng khăng muốn đi theo.

” Chủ nhân, ngươi để cho ta đi theo đi, ta còn chưa được nhìn thử rừng rậm là cái dạng gì đâu……”

Kỳ thật, đó cũng không phải là lý do chính thức mà Dê Dê muốn đi theo, xuất phát từ dự cảm kỳ quái nào đó, hắn có cảm giác rằng hai người này lần này đi ra ngoài sẽ gặp phải nguy hiểm. Nhưng mà nếu không có căn cứ nào để xác định thì không nên nói thẳng ra.

” Chúng ta lần này cũng không phải đi ra ngoài chơi, trong rừng rậm rất nguy hiểm!”

Bị cặp mắt to ướt át kia nhìn, Giang Tiều có chút mềm lòng, bất quá ngẫm lại tính nguy hiểm của rừng rậm hay vẫn là cự tuyệt đi.

“……”

Dê Dê cũng không nói thêm gì nữa, chỉ là bắt cánh tay Giang Tiền không buông, im lặng mà cầu xin.

” Để cho hắn đi đi.”

Nào biết, mở miệng “cầu tình” lại là Ian, chuyện này thật là khó có được.

” Thế nhưng mà……”

Giang Tiều vẫn có chút do dự, Dê Dê còn nhỏ như vậy, vạn nhất có chuyện gì thì sao–

” Ngươi đã quên sao? Hắn bây giờ cùng trước kia không giống nhau. Đến lúc đó nếu như gặp phải nguy hiểm, hắn có thể hỗ trợ bảo vệ ngươi.”

Về sau đã trải qua đủ loại sự tình, mặc dù Ian lực lượng rất mạnh, cũng không dám khinh thường. Hắn đã sớm hiểu rõ, một người cường đại cỡ nào, lực lượng cũng sẽ có hạn.

“Ah!”

Giang Tiều lúc này mới nhớ tới Dê Dê lợi hại như thế nào, không phải hắn cố tình quên, chỉ là mỗi lần nhìn bộ dạng Dê Dê vô hại, dịu dàng, ngoan ngoãn, sẽ lại tự động xem nhẹ.

Một nhà ba người đi ra ngoài, Giang Tiều cố ý tìm hai cái giỏ trúc cột vào trên người Dương Dương, bên trong là công cụ đào thảo dược. Giang Tiều khi trước cũng có mấy lần đi tìm đồ gia vị, nếu có tộc nhân hỏi tới, bọn hắn cũng có một cái cớ. Dù sao, ở đây hai người che dấu, tất cả mọi người chỉ nghĩ rằng Sâm chỉ là bị thương nhẹ, nếu như biết là vì Long Thú mà bị thương, Cát Nhĩ đã sớm chạy tới nhìn.

Ra khỏi bộ lạc, Y Ân hóa thành hắc báo, để cho Giang Tiều cưỡi trên người. Mà Dê Dê vì hành động thuận tiện, cũng tiếp tục duy trì hình thú.

Đầu mùa xuân rừng rậm khắp nơi sắc xanh dạt dào, trên đồng cỏ cũng đã trải rộng các loại nhan sắc của hoa lá, trông như các cô gái xinh đẹp không kiêng nể gì mà phô bày ra thanh xuân của mình. Chỉ là, cũng chỉ có mấy người như Giang Tiều ở trong này nếm nhiều chỗ đau mới có thể hiểu rõ cánh rừng rậm này đáng sợ đến cỡ nào.

Nếu như không phải là vì hái Long Nha thảo, hắn mới không muốn lại bước vào đây một bước nào.

Dựa theo miêu tả lúc trước của Lôi, ba người rất nhanh hướng đến địa phương gặp được Bạo Long Thú. Muốn hái Long Nha thảo về, nhất định phải là địa phương có Bạo Long Thú, Long Nha thảo luôn sinh trưởng tại phụ cận của nó, sở dĩ có thể giải độc Bạo Long Thú là vì mỗi ngày đều được nước bọt Bạo Long Thú tưới, cái đó gọi là tương sinh tương khắc, một loại độc vật thì bên cạnh luôn có một loại vật chất có thể giải được độc.

Ven rừng rậm chỉ là một ít loại động vật nhỏ, nhìn thấy bọn hắn lập tức chấn kinh trốn đi, càng hướng vào phía trong thì gặp được dã thú cỡ lớn càng nhiều, chỉ là chúng cảm nhận được khí tức nguy hiểm trên người Ian cũng nhao nhao tránh né. Thậm chí là Dương Dương, cũng có chút ít kiêng kị xuất phát từ trực giác dã thú, chúng nhạy cảm phát hiện Lỗ Đặc này cùng những cái trước kia gặp được có chút ít không giống nhau.

Mãi cho đến ở chỗ sâu trong rừng rậm, dù là Giang Tiều thuộc loại ngũ giác không mạnh như giống đực thú nhân, cũng bắt đầu bất an. Dù cho ánh mặt trời ấm áp có chiếu sáng, trên người như cũ vẫn truyền đến từng đợt cảm giác lạnh lẽo, trong nội tâm có một loại run sợ không nói nên lời. Lại nhìn Y Ân cùng Dê Dê , vậy mà đã ở trạng thái đề phòng, lại không có bộ dạng nghiêm trọng. Cái này là sự khác biệt của cường giả cùng kẻ yếu sao?

Lại đi được một đoạn đường ngắn,Y Ân dừng bước lại, nửa nằm sấp ra hiệu cho Giang Tiều đi xuống. Sau đó hồi phục hình người trầm giọng nói: ” Để chút nữa ta dắt Bạo Long Thú rời đi, ngươi đi hái Long Nha thảo, về phần Dê Dê thì phụ trách canh chừng, lỡ như Bạo Long Thú nửa đường quay trở lại, ngươi nhắc nhở hắn chạy trốn.”

Đối với an bài của Y Ân, hai người cũng không có ý kiến, hái lấy Long Nha thảo cũng cần kỹ xảo nhất định, nói thế nào thì Giang Tiều cũng đi theo Cát Nhĩ học được chút da lông, so với Dương Dương không có kinh nghiệm đương nhiên tốt hơn nhiều. Nếu như hái được mà không phá hủy dược tính, mệnh của Sâm cũng được vớt về.

” Rống–” Còn chưa có tới gần đã nghe được tiếng gầm giận dữ như tiếng sấm vang lên, hiển nhiên là Bạo Long Thú phát hiện có người lạ tới gần, phát ra để cảnh cáo.

Trái tim nhỏ bé của Giang Tiều run rẩy, nhìn tới Bạo Long Thú cách đó không xa vô cùng rung động. Cái gia hỏa đồng dạng như một tòa núi nhỏ kia lúc này đang nôn nóng mà đi tới đi lui, cái đuôi vừa thô vừa to hất lên, một thân cây thô to bị đánh gãy. Cái đầu to lớn bên trên mọc ra hai cái sừng to và dài, hai con mắt to cỡ hai cái đèn lồng nhỏ không sai biệt lắm, hàm răng lóe lóa ánh sáng sắc bén–

” Ngươi cẩn thận một chút.”

Khi Y Ân muốn đi qua, Giang Tiều gọi hắn lại dặn dò, mặc dù biết cái này chỉ là nói nhảm.

Ian lần nữa hóa thành Hắc Báo, nện bước chân nhẹ nhàng trực tiếp đi đến trước mặt Bạo Long Thú, cong lưng lên trầm thấp gào thét. Cử động như vậy không thể nghi ngờ là khiêu khích đối với Bạo Long Thú, lập tức khiến cho Bạo Long Thú lại gầm lên giận dữ.

Nếu như là bình thường bị khiêu khích như vậy, Bạo Long Thú đã sớm nhào tới đem đối phương xé thành mảnh nhỏ, nhưng mấy ngày hôm trước đã mới bị thua thiệt, thương tổn trên người còn chưa có tốt lên, đặc biệt là đùi phải bị một con báo màu vàng cắn bị thương, hiện tại đi đường còn có chút cà thọt (=))). Xét đến những nguyên nhân trên, nó chỉ rống giận cảnh cáo chứ cũng không có tiến lên.

” Rống–”

Một tiếng này là Ian phát ra, trong lòng của hắn cũng có chút ít lo lắng, nếu như Bạo Long Thú không chịu ly khai, mình cũng không có cách nào, đương nhiên, cũng đừng nghĩ muốn hái cái gì Long Nha thảo.

Ai biết Bạo Long Thú vậy mà bị chọc giận, nhưng vẫn như cũ không muốn ly khai. Long Nha thảo sinh trưởng không dễ, còn chứa kịch độc, lại đối với Bạo Long Thú có trợ giúp rất lớn — chỉ có ăn hết Long Nha thảo Bạo Long Thú mới có thể mọc ra cái sừng thứ 3 sau khi thành niên. Do hôm nay tình huống loại này không có nắm chắc nó mới không phớt lờ.

Y Ân thấy vậy cũng chỉ có thể dùng thủ đoạn cuối cùng ra, hắn khẽ cắn môi nhào tới, thoáng cái liền tại chỗ bị thương không nhẹ vừa phục hồi được chút ít của Bạo Long Thú táp một phát, như vậy sẽ không sợ hắn lại không mắc câu.

Quả nhiên Bạo Long Thú bị tập kích rốt cục không thể nhịn được nữa, rống giận hướng Y Ân nhào qua. Dù là một chân bị thương tốc độ của hắn vẫn vô cùng nhanh, ý đồ muốn đuổi theo.

Y Ân ở phía trước chạy vô cùng cẩn thận, vừa muốn chắc rằng không bị Bạo Long Thú đuổi kịp, vừa phải trong phạm vi khẩu vị của cái con đại gia hỏa kia.

Đợi Bạo Long Thú rời đi một khoảng Giang Tiều nhanh chóng chạy tới, dừng lại trước một một cây thực vật màu đỏ, căn cứ vào miêu tả của Sâm, cái cây trước mặt này là nó.

Bởi vì Long Nha thảo trên thân có kịch độc, bắt đầu hái phải vô cùng cẩn thận, Giang Tiều đeo bao tay phòng độc tự chế, hai tay không quá linh hoạt, lại phải chắc chắn không tổn thương dến phiến lá, rất cần một trận công phu.

Tiếng gầm gừ có chút xa, động tác trên tay Giang Tiều không ngừng, cái trán không biết lúc nào vì khẩn trương mà đổ mồ hôi, Dương Dương thì cảnh giác để ý động tĩnh bốn phía.

Tầm khoảng 20 phút Giang Tiều mới đưa mảnh Long Nha thảo cuối cùng tháo xuống, còn chưa thở ra, chợt nghe thấy Dê Dê “Be be” một tiếng phát ra cảnh cáo. Vốn hắn tưởng Bạo Long Thú chạy trở lại rồi, nào biết khi nhìn lại thì không phải như vậy — một con Đại Hùng màu đen xuất hiện trong tầm mắt, rất nhanh từ xa mà đến gần.

Mục tiêu của Đại Hùng rất rõ ràng, nó không nhìn thẳng vào Dương Dương mà hướng về phía Giang Tiều đi đến.

Không biết có phải là ảo giác hay không, Giang Tiều từ đây rõ ràng thấy được xem thường cùng khinh thị trong ánh mắt Đại Hùng??” Be be–”

Dê Dê thấy thế vung chân chạy đến bên người Giang Tiều, trực tiếp chắn trước hắn. Mặc dù đối phương mạnh mẽ, cường tráng như vậy, hắn vẫn không sợ mà nghênh tiếp.

“……” Giang Tiều phát hiện, ánh mắt cái con Đại Hùng lại thay đổi, giống như đang nói cho dù có đến thêm một cái cũng không chuyển biến được gì.

Không đúng…… Trong đầu linh quang lóe lên, Giang Tiều đột nhiên nói: “Ngươi là Hùng tộc?” Hắn suýt nữa đã quên, chỗ mình đang ở là một cái thế giới có bao nhiêu là thần kỳ. Nhìn điệu bộ, vị huynh đệ gấu chó này mười phần cũng có thể: ta biến, ta biến, ta biến biến biến!

Giang tiều dứt lời, Đại Hùng liền không thấy, trước mắt xuất hiện một thân hình to lớn, vạm vỡ.

“Ngươi chính là cái gia hỏa đáng thương sẽ không hóa thú a! Đầu óc vô nước dễ dùng.”

To con nhìn rất chất phác, có thể nói ra lời độc thế này, giẫm vào chân đau của Giang Tiều. Đương nhiên, đây là hắn chính mình tự nghĩ.

Giang Tiều đầu óc rất nhanh lập tức hoạt động phân tích tình thế, Ian bây giờ là nước xa không cứu được lửa gần, không biết Dê Dê có thể hay không đánh thắng được hắn. Người này bộ dạng thoạt nhìn rất lợi hại!

Còn có nghe giọng điệu của hắn, rõ ràng là đối với mình có một chút hiểu rõ? Cái này đương nhiên là có người nói cho hắn biết, Báo Tộc cùng Hùng tộc cách nhau rất xa, không có lý nào “thanh danh” của mình truyền đi xa như vậy.

Theo lý thuyết, chính mình không có khả năng sẽ chọc đến hắn, hắn thoạt nhìn cũng không giống tới trả thù …… Cái loại vẻ mặt trêu tức này, hoàn toàn là không có đem mình để ở trong lòng.

” Ngươi là vì Long Nha thảo?”

Giang tiều ngẫm lại thăm dò mà hỏi, khả năng lớn nhất đúng là cái này. Thế nhưng nói lại cũng không thông, Long Nha thảo đối với Bạo Long Thú hữu dụng, Hùng tộc cách xa như vậy, không có khả năng chạy đến bên này để bị cắn. Lại là đồ đối với bản thân Bạo Long Thú hữu dụng, tên Đại Hùng này muốn làm cái gì?

“Ngươi nói đúng, ta là vì Long Nha thảo mà đến, bất quá ta không cho người khác đoạt được nó. Biện pháp tốt nhất sao? Đương nhiên là hủy diệt.”

Lần này Đại Hùng thật sự có chút kinh ngạc, không nghĩ tới kẻ mà hắn cho rằng là “kẻ yếu”, vậy mà thật có thể đem ý đồ của mình đoán ra bảy tám phần.

“Không được.” Giang Tiều trả lời nhanh chóng mà kiên định, đây là hắn phải thật vất vả mới hái được, bọn Lôi hắn còn đang ở nhà chờ đây này! Chỉ là, nan đề trước mắt là làm như thế nào đối phó Đại Hùng này?

Không đợi hắn nghĩ ra biện pháp tên to con đã hết kiên nhẫn, lại lần nữa hóa hình thú thành một Đại Hùng.

Đại Hùng gặp phải một cái Tạp Lỗ Lỗ thú nho nhỏ không muốn sống mà xông lại, vô tình duỗi ra bàn chân gấu muốn một cái tát kết thúc nó.

Chỉ là ngoài dự liệu, hắn lại bị cái con tiểu gia hỏa kia đụng lui về phía sau hai bước!

“!!!”

Kế tiếp, trận đánh nhau làm Giang Tiều xem đến trợn mắt há hốc mồm, lo lắng của hắn căn bản chính là dư thừa, Dương Dương sức chiến đấu rất mạnh, lực lượng cùng cái con Đại Hùng kia tương đương, có thể di chuyển linh hoạt đã chiếm được thượng phong. Giải quyết tên này chỉ là vấn đề thời gian.

Đại Hùng thở dốc càng ngày càng nặng, thể lực tiêu hao rõ ràng nhanh hơn, trên bụng lại bị đánh, một lúc sau rõ ràng bỏ chạy.

Khi Dê Dê còn muốn đuổi theo, Giang Tiều vội vàng gọi lại hắn–” Không cần đuổi theo.”

Xa xa thỉnh thoảng truyền đến tiếng Bạo Long Thú gào thét, thanh âm càng lúc càng lớn, nhìn ra là đã hoàn toàn bị Ian chọc giận. Long Nha thảo đã hái được, hay vẫn là tranh thủ thời gian để cho Ian trở về!

Chỉ là, cái tên Hùng tộc kia vẫn như cũ ở trong đầu Giang Tiều không chuyển đi được. Bất luận là việc ở chỗ này gặp được Hùng tộc, hay là lời nói của tên kia đều rất kỳ quái– hắn cảm giác mình không để ý thấy cái tin tức trọng yếu, trong khoảng thời gian ngắn lại không nghĩ ra được.

Mặc dù là Bạo Long Thú bị thương bị chọc giận thì về sau cũng rất đáng sợ, dù cho Y Ân tránh né không một chút phân tâm, trên người vẫn nhiều hơn vài miệng vết thương. Trên lưng là một vết thương thật sâu, máu tươi nhuộm hồng cả mảng lớn da lông. Cũng may, những cái này chỉ là do bị Bạo Long Thú trảo, cũng không phải do bị cắn, bằng không thì rất phiền toái.

” Tự mình đi.”

Vốn Ian còn ý định chở Giang Tiều trở về, nhưng nhìn cái kia một thân tổn thương, Giang Tiều ở đâu ngồi?

” Trước khi mặt trời lặn, chúng ta phải ra khỏi rừng rậm.”

Y Ân nghe giọng nói ấm áp của Giang Tiều, buổi tối trong rừng rậm càng thêm nguy hiểm, những cái dã thú cỡ lớn kia có thể ngửi được mùi huyết tinh về sau cũng sẽ trở nên càng thêm điên cuồng.

“……”

Giang Tiều cúi đầu không nói, hắn cũng không phải không biết nặng nhẹ, chỉ là–

” Hay vẫn là ta chở chủ nhân đi.”

Dê Dê thấy hai người giằng co chưa xong, cũng sốt ruột theo.

Giang Tiều ngồi trên người Tạp Lỗ Lỗ thú, hai chân miễn cưỡng cách mặt đất làm hắn không khỏi thở dài, xem ra vóc dáng quá lớn cũng là vấn đề, hắn thật lo lắng Dê Dê sẽ bị mình đè úp sấp.

” Không cho phép–”

Ánh mắt cùng Hắc Báo đối diện, cặp tròng mắt màu lam kia bên trong rõ ràng vô cùng vui vẻ, Giang Tiều có chút thẹn quá hoá giận mà kêu to. Hắn đương nhiên biết rõ, cái dạng của mình bây giờ rất khôi hài. Giống như là một người lớn, hết lần này tới lần khác lại đi ngồi xe của trẻ nhỏ……

Trong mắt Hắc Báo sự vui vẻ lui đi, hiện lên sự ôn nhu giống như dòng thủy triều đem Giang Tiều bao phủ.

Y Ân suy nghĩ về Giang Tiều mọi thứ thế này, cho dù là bộ dạng thẹn quá hoá giận trong lòng hắn cũng vô cùng đáng yêu.

” Còn không đuổi theo–”

Cảm giác được thân thể Dê Dê tựa hồ đang run rẩy, Giang Tiều vốn muốn hỏi hắn làm sao vậy, đầu óc chuyển qua chỗ ngoặt lập tức “Ác thanh ác khí” mà nói.

Tên này, căn bản chính là cười quá lợi hại mới có thể run lên

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.