Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

Chương 101: Chương 101: Anh ấy rất hợp tác, và điều đó đáng để nỗ lực




“Có rất nhiều người đang nhìn đấy. Ở trước mặt nhiều người như vậy, Lữ Hoàng Tâm, em để ý một chút đi” Em gái anh ta vốn là người tính tình không mấy ngoan hiền, nhìn dáng vẻ này của Lữ Hoàng Tâm, anh ta cũng hết cách. Cô em gái này thật sự là quá phiền phức.

“Em mặc kệ, anh không thương em gì cả” Lữ Hoàng Tâm lớn tiếng oán giận nói, là do vừa rồi anh trai của cô ấy đối xử tệ với cô ấy mà.

“Anh thế nào?” Lữ Hoàng Trung hỏi. Hiện tại anh ta đang ở tập đoàn Diệp Kỳ đã không vui vẻ gì, nên tâm trạng đang vô cùng không tốt: “Không có chuyện gì thì em đừng làm phiền anh” Chung quanh có rất nhiều người, anh †a vẫn là nhẹ nhàng kiên nhắn nói.

Cô ấy vẫn chưa phát cáu gì, ngược lại anh ta là người khó chịu trước. Được lảm, anh trai của cô rất tuyệt nha: “Em sẽ không nói gì nữa, xem anh làm sao đối mặt với Diệp Tĩnh Gia”

Lữ Hoàng Tâm tức giận im lặng, Lữ Hoàng Trung cũng không biết nói gì. Hoắc Minh Dương sửng sốt một chút, nhìn Lữ Hoàng Trung chờ Lữ Hoàng Trung giải thích.

“Em đang đùa giỡn cái gì vậy, khóc cái gì mà khóc” Lữ Hoàng Trung càng nói càng không có lực lượng. Hành động vừa rồi là ngoài ý muốn, quả thực là có chút không tốt. Bây giờ anh ta cũng không biết giải thích thế nào.

“Đừng tưởng anh không nói, em thử nói xem từ nãy đến giờ em làm cái trò gì, không có cái nào anh hài lòng cả” Lữ Hoàng Trung chỉ trích Lữ Hoàng Tâm. Em gái anh suốt ngày làm loạn, nói xong cũng không có gì thay đổi. Cô ấy bị kiểu nói này, không có đều thành có, chết đều có thể nói sống được.

“Em…” Lữ Hoàng Tâm đau lòng ngậm miệng lại. Nhìn vé mặt của anh Dương, cũng là không muốn cô ấy nói chuyện nữa. Làm sao mà mọi người đều ức hiếp cô ấy nha.

Cũng tại Diệp Tĩnh Gia, tất cả đều là lỗi của cô.

Tốt nhất lần sau đừng để cô ấy gặp Diệp Tĩnh Giai.

“Mấy giờ rồi, tôi đói rôi” Hoắc Minh Dương lên tiếng. Vừa rồi Diệp Tĩnh Gia là về nhà nấu cơm, hiện tại Hoắc Minh Dương nói anh đói, Tô Thanh Anh tranh thủ thời gian gọi điện cho Diệp Tĩnh Gia.

Cô ta phát hiện số điện thoại của Diệp Tĩnh Gia và Hoảc Minh Dương có chút giống nhau. “Này, cô Diệp, Hoäc Minh Dương đói rồi, cô có thể mang đồ ăn đến đây nhanh được không?” Tô Thanh Anh nhẹ giọng nói vào điện thoại.

nhé Hóa ra giữa Lữ Hoàng Trung và Diệp Tĩnh Gia có chuyện gì đó… Nghĩ đến chuyện này cô ta thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Vốn dĩ cô ta cảm thấy cách Hoắc Minh Dương nhìn mình khiến cô ta có chút lo lắng.

Trong lòng tự an ủi bản thân, không cho cô ta suy nghĩ nhiều. Bọn họ có thể có chuyện gì chứ, Diệp Tĩnh Gia không phải loại mà Hoắc Minh Dương thích.

“Cô Tô, cô Tô?” Trong điện thoại, Diệp Tĩnh Gia gọi Tô Thanh Anh mấy lần cô ta mới trả lời: “cô nói gì?”

“Tôi nói tôi vừa về đến nhà, có thế một lúc tôi mới đến, xin nói anh ấy đợi một chút.” Diệp Tĩnh Gia nói một cách tôn trọng. Người phụ nữ này là người Hoắc Minh Dương thích, cho nên cô không tự chủ được mà đi xem cô ta là bà chủ Hoäc.

“Ừm, làm phiền cô, cố gảng nhanh một chút” Tô Thanh Anh cũng lễ phép đáp lại, ở trước mặt Hoäc Minh Dương, cô ta phải là hoàn mỹ.

Cúp điện thoại, động tác trên tay Diệp Tĩnh Gia càng tăng nhanh, cô vẫn là không muốn Hoắc Minh Dương đói: “Chị Tiết, chuẩn bị đóng hộp kỹ càng đồ ăn sẽ ra khỏi nồi ngay lập tức.”

“Được rồi, cô chủ, cô ít nhiều ăn một miếng rồi hãy đi” Gần đây, chị ấy nghiêm trọng nghi ngờ Diệp Tĩnh Gia dinh dưỡng không đầy đủ, nếu không làm sao có thể gầy đi nhiều như vậy.

“Đến nơi thì tôi sẽ ăn, chị không cần phải lo lắng cho tôi” Diệp Tĩnh Gia vừa vừa nói xong liền chúng bị đi ra cửa, Tô Thanh Anh đã nói, Hoäc Minh Dương đang chờ ăn.

Vừa muốn mặc quần áo đi, điện thoại lại gọi tới. Hoäc Minh Dương lại kêu cô giục cô ăn cơm, Lữ Hoàng Trung nhíu mày, anh ta cảm thấy Hoắc Minh Dương có phải là đã hiếu lầm cái gì: “Tôi không có quan hệ gì với cô ấy”

Lữ Hoàng Trung không thể nói dối, vì vậy lời nói của anh ta rất đáng tin cậy. Hoắc Minh Dương nghiêm túc nhìn Lữ Hoàng Trung, những gì anh ta nói đều là sự thật, nhưng anh vẫn cảm thấy không thoái mái.

nhé Nhìn thấy bộ dạng của Hoắc Minh Dương, không có ý buông tha cho Diệp Tĩnh Gia. Lữ Hoàng Trung nói: “Lát nữa tôi có chuyện phải làm, cậu nghỉ ngơi đi. Các người chăm sóc cậu ấy cho tốt”

Lữ Hoàng Trung ở dưới lầu chờ Diệp Tĩnh Gia, cảm thấy chuyện này quả thật là lỗi của anh, trong lòng đã chuẩn bị sẵn sàng khi Diệp Tĩnh Gia trở về.

Diệp Tĩnh Gia không biết tại sao, luôn cảm giác có chút không hiếu thấu: “Cuối cùng xảy ra chuyện gì, còn ở đây chờ tôi”

“Đầu là tôi không tốt, mới vừa rồi bị Hoàng Tâm thấy được, cô ấy nói lung tung” Lữ Hoàng Trung nói. Diệp Tĩnh Gia biết tính khí của Hoắc Minh Dương, trong lòng lập tức liền hiểu được: “Không sao, cũng không có gì to tát”

Hiện tại Tô Thanh Anh đang ở đây, Hoắc Minh Dương tâm trạng rất tốt, hắn là không phát cáu vì chuyện nhỏ nhặt ấy.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.